“纷纷刬请”这段文字出自哪里?

上一句:土多冒占

“纷纷刬请”出自宋代诗人罗愿的诗句: 《鄂州劝农》

下一句:扰扰定验

"纷纷刬请" 诗句出自宋代诗人罗愿《鄂州劝农》

国有四民各分一职
农次于士盖尊稼穑
日出当作日入乃息
用天分地以足衣食
菖叶初生于是始耕
务限既入农事转急
禾当播种乘雨接湿
高田大豆榆荚为候
三月区处油麻穄黍
时当警窃图葺墙宇
蚕沙麦种四月收贮
开渠决窦以待暴雨
月建在午秧苗入土
女工织作三伏炎暑
七月芟草烧治荒田
大麦小麦上戊社前
禾欲上场九月涂仓
缉绩布缕十月多霜
冬至埋谷预试五种
不宜者轻宜者则重
腊月粪地治碓雕桑
脩治农器向春则忙
四时之务展转相寻
既有常产当有常心
鸡豚兼蓄枣栗成林
我念此州土多冒占
纷纷刬请扰扰定验
雨泽空过失天之时
生意不发失地之脂
身力不出枉堕四肢
于私无益于官亦亏
耕既不深难行根脉
耘既不勤众草之宅
粪若不施谷不精泽
收若不速风雨狼藉
若能开垦处处良田
若能灌溉岁岁丰年
古来开亩广尺深尺
长亩三条于中种植
渐锄陇草爬土亩中
苗根日深耐旱与风
又有区种与亩不同
方深六寸种禾一丛
七寸一区匀如棋局
区收三升亩号百斛
用力既到所收亦多
比之漫撒效验如何
凡苗之长全在粪壤
器欲巧便牛须肥健
其或无牛以人牵犁
彼此换工惟在心齐
游手浮堕讥笑父祖
一时之逸终身之苦
稍识文字莫弄官方
暂然得理不可为常
劝尔保身孝谨无辱
劝尔居家省俭常足
兄弟同心勿营私曲
年丰感谢休厌米谷
官租未送莫尝酒肉
不寻閒事门户清肃
粗然不阙教子习读
渐入士类光庇宗族
岁时礼节亲邻往复
孙曾济济所谓受福
古有茅容鸡供母馔
自将野菜与客同饭
张氏九世同居相爱
官家亲问写忍以对
郤公贫馁甥侄孤遗
饭藏两颊以活两儿
王丹在乡亲行农野
多载酒肴劝赏勤者
前贤所为可以为师
美哉农者国之良民
直道本业必养其亲
奸未必富拙未必贫
地道无穷天有冬春
筋力在己日用日新
俯仰求人莫如求身

è zhōu quàn nóng
guó yǒu sì mín,
gè fēn yī zhí。
nóng cì yú shì,
gài zūn jià sè。
rì chū dāng zuò,
rì rù nǎi xī。
yòng tiān fēn dì,
yǐ zú yī shí。
chāng yè chū shēng,
yú shì shǐ gēng。
wù xiàn jì rù,
nóng shì zhuǎn jí。
hé dāng bō zhǒng,
chéng yǔ jiē shī。
gāo tián dà dòu,
yú jiá wèi hòu。
sān yuè qū chù,
yóu má jì shǔ。
shí dāng jǐng qiè,
tú qì qiáng yǔ。
cán shā mài zhǒng,
sì yuè shōu zhǔ。
kāi qú jué dòu,
yǐ dài bào yǔ。
yuè jiàn zài wǔ,
yāng miáo rù tǔ。
nv̌ gōng zhī zuò,
sān fú yán shǔ。
qī yuè shān cǎo,
shāo zhì huāng tián。
dà mài xiǎo mài,
shàng wù shè qián。
hé yù shàng cháng,
jǐu yuè tú cāng。
qì jī bù lv̌,
shí yuè duō shuāng。
dōng zhì mái gǔ,
yù shì wǔ zhǒng。
bù yí zhě qīng,
yí zhě zé zhòng。
là yuè fèn dì,
zhì dùi diāo sāng。
xīu zhì nóng qì,
xiàng chūn zé máng。
sì shí zhī wù,
zhǎn zhuǎn xiāng xún。
jì yǒu cháng chǎn,
dāng yǒu cháng xīn。
jī tún jiān xù,
zǎo lì chéng lín。
wǒ niàn cǐ zhōu,
tǔ duō mào zhān。
fēn fēn chǎn qǐng,
rǎo rǎo dìng yàn。
yǔ zé kōng guò,
shī tiān zhī shí。
shēng yì bù fā,
shī dì zhī zhī。
shēn lì bù chū,
wǎng duò sì zhī。
yú sī wú yì,
yú guān yì yú。
gēng jì bù shēn,
nán xíng gēn mài。
yún jì bù qín,
zhòng cǎo zhī zhái。
fèn ruò bù shī,
gǔ bù jīng zé。
shōu ruò bù sù,
fēng yǔ láng jiè。
ruò néng kāi kěn,
chù chù liáng tián。
ruò néng guàn gài,
sùi sùi fēng nián。
gǔ lái kāi mǔ,
guǎng chǐ shēn chǐ。
cháng mǔ sān tiáo,
yú zhōng zhǒng zhí。
jiàn chú lǒng cǎo,
pá tǔ mǔ zhōng。
miáo gēn rì shēn,
nài hàn yǔ fēng。
yòu yǒu qū zhǒng,
yǔ mǔ bù tóng。
fāng shēn lìu cùn,
zhǒng hé yī cóng。
qī cùn yī qū,
yún rú qí jú。
qū shōu sān shēng,
mǔ hào bǎi hú。
yòng lì jì dào,
suǒ shōu yì duō。
bǐ zhī màn sā,
xiào yàn rú hé。
fán miáo zhī cháng,
quán zài fèn rǎng。
qì yù qiǎo biàn,
níu xū féi jiàn。
qí huò wú níu,
yǐ rén qiān lí。
bǐ cǐ huàn gōng,
wéi zài xīn qí。
yóu shǒu fú duò,
jī xiào fù zǔ。
yī shí zhī yì,
zhōng shēn zhī kǔ。
shāo shì wén zì,
mò nòng guān fāng。
zàn rán dé lǐ,
bù kě wèi cháng。
quàn ěr bǎo shēn,
xiào jǐn wú rǔ。
quàn ěr jū jiā,
shěng jiǎn cháng zú。
xiōng dì tóng xīn,
wù yíng sī qū。
nián fēng gǎn xiè,
xīu yàn mǐ gǔ。
guān zū wèi sòng,
mò cháng jǐu ròu。
bù xún xián shì,
mén hù qīng sù。
cū rán bù què,
jiào zǐ xí dú。
jiàn rù shì lèi,
guāng bì zōng zú。
sùi shí lǐ jié,
qīn lín wǎng fù。
sūn céng jì jì,
suǒ wèi shòu fú。
gǔ yǒu máo róng,
jī gōng mǔ zhuàn。
zì jiāng yě cài,
yǔ kè tóng fàn。
zhāng shì jǐu shì,
tóng jū xiāng ài。
guān jiā qīn wèn,
xiě rěn yǐ dùi。
xì gōng pín něi,
shēng zhí gū yí。
fàn cáng liǎng jiá,
yǐ huó liǎng ér。
wáng dān zài xiāng,
qīn xíng nóng yě。
duō zài jǐu yáo,
quàn shǎng qín zhě。
qián xián suǒ wèi,
kě yǐ wèi shī。
měi zāi nóng zhě,
guó zhī liáng mín。
zhí dào běn yè,
bì yǎng qí qīn。
jiān wèi bì fù,
zhuó wèi bì pín。
dì dào wú qióng,
tiān yǒu dōng chūn。
jīn lì zài jǐ,
rì yòng rì xīn。
fǔ yǎng qíu rén,
mò rú qíu shēn。

罗愿

  罗愿 (1136~1184) 字端良,号存斋,徽州歙县呈坎人。汝楫子。荫补承务郎。宋乾道二年(1166)进士 ,历任鄱阳知县、赣州通判、鄂州知事,人称罗鄂州。精博物之学,长于考证。文章精炼醇 雅,有秦汉古文之风。所撰《新安志》10卷,体例完备,章法严密,舍取并合随主旨而定, 尤详物产。提出编纂方志要注重民生,为后世学者重视。著有《尔雅翼》20卷、《鄂州小集 》7卷。

Processed in 0.212401 Second , 221 querys.