"忽作抟风翔" 诗句出自宋代诗人罗愿《鹿鸣燕礼成贻解元诸友并呈通判寺簿兄及众同官五首 其一》
lù míng yàn lǐ chéng yí jiě yuán zhū yǒu bìng chéng tōng pàn sì bù xiōng jí zhòng tóng guān wǔ shǒu qí yī
tiān yì yù wèi yǔ,
chuān yún chū xiāng wàng。
míng shí lǎn jùn yì,
suǒ lì gù wú fāng。
shǎo xiǎo fēng èr nán,
měi cǐ jiāng hàn xiāng。
wěi dāng xīng néng zhí,
shǒu pì jiào yì cháng。
qún rú yuè kuān jiǎn,
hào dàng chū wén zhāng。
fāng guān zòng hè yú,
hū zuò tuán fēng xiáng。
cǐ qù shēng lǐ wéi,
xuán dāng dùi diàn láng。
zhōng yán dòng míng zhǔ,
jiā guó yǒu hūi guāng。
罗愿 (1136~1184) 字端良,号存斋,徽州歙县呈坎人。汝楫子。荫补承务郎。宋乾道二年(1166)进士 ,历任鄱阳知县、赣州通判、鄂州知事,人称罗鄂州。精博物之学,长于考证。文章精炼醇 雅,有秦汉古文之风。所撰《新安志》10卷,体例完备,章法严密,舍取并合随主旨而定, 尤详物产。提出编纂方志要注重民生,为后世学者重视。著有《尔雅翼》20卷、《鄂州小集 》7卷。