“酒兴引行处”这段文字出自哪里?

上一句:漾漾菰蒲

“酒兴引行处”出自唐代诗人卢仝的诗句: 《观放鱼歌》

下一句:正见渔人鱼

"酒兴引行处" 诗句出自唐代诗人卢仝《观放鱼歌》

常州贤刺史从谏议大夫除
天地好生物刺史性与天地俱
见山客狎鱼鸟
坐山客北亭湖
命舟人驾舫子漾漾菰蒲
酒兴引行处正见渔人鱼
刺史密会山客意复念网罗婴无辜
忽脱身上殷绯袍尽买罟擭尽有无
鳗鳣鲇鳢鳅涎恶最顽愚
鳟鲂见豳风质干稍高流
时白喷雪鲫鲤yA此辈肥脆为绝尤
老鲤变化颇神异三十六鳞如抹朱
水苞弘窟有蛟鼍饵非龙饵唯无鲈
丛杂百千头性命悬须臾
天心应刺史刺史尽活诸
一一投深泉跳脱不复拘
得水竞腾突动作诡怪殊
或透藻而出或破浪而趋
或掉尾孑孑或奋鬣愉愉
或如莺掷梭或如蛇衔珠
四散渐不见岛屿徒萦纡
鸂鶒鴒鸥凫喜观争叫呼
小虾亦相庆绕岸摇其须
乃知贪生不独顽痴夫
可怜百千命几为中肠菹
若养圣贤真大烹龙髓敢惜乎
苦痛如今人尽是鱼食鱼
族类恣饮啖强力无亲疏
明明刺史心不欲与物相欺诬
岸虫两与命无意杀此活彼用贼徒
亦忆清江使横遭乎余且
圣神七十钻不及泥中鳅
哀哉托非贤五脏生冤仇
若当刺史时圣物保不囚
不疑且不卜二子安能谀
二子倘故谀吾知心受诛
礼重一草木易封称中孚
又曰钓不纲又曰远庖厨
故仁人用心刺史尽合符
昔鲁公观棠距箴遂被孔子贬而书
今刺史好生德洽民心谁为刺史一褒誉
刺史自上来德风如草铺
衣冠兴废礼百姓减暴租
豪猾不豪猾鳏孤不鳏孤
开古孟渎三十里四千顷泥坑为膏腴刺史视之总若无
讼庭雀噪坐不得湖上拔茭植芙蕖
胜业庄中二桑门时时对坐谈真如
因说十千天子事福力当与刺史俱
天雨曼陀罗花深没膝四十千真珠璎珞堆高楼
此中怪特不可会但慕刺史仁有馀
刺史敕左右兼小家奴慎勿背我沉毒钩
念鱼承奉刺史仁深僻处远远游
刺史官职小教化未能敷
第一莫近人恶人唯口腴
第一莫出境四境多网罟
重伤刺史心丧尔微贱躯

guān fàng yú gē
cháng zhōu xián cì shǐ,
cóng jiàn yì dà fū chú。
tiān dì hǎo shēng wù,
cì shǐ xìng yǔ tiān dì jù。
jiàn shān kè,
xiá yú niǎo。
zuò shān kè,
běi tíng hú。
mìng zhōu rén,
jià fǎng zǐ,
yàng yàng gū pú。
jǐu xīng yǐn xíng chù,
zhèng jiàn yú rén yú。
cì shǐ mì hùi shān kè yì,
fù niàn wǎng luō yīng wú gū。
hū tuō shēn shàng yīn fēi páo,
jǐn mǎi gǔ wò jǐn yǒu wú。
mán zhān nián lǐ qīu,
xián è zùi wán yú。
zùn fáng jiàn bīn fēng,
zhí gān shāo gāo líu。
shí bái pēn xuě jì lǐ y A,
cǐ bèi féi cùi wèi jué yóu。
lǎo lǐ biàn huà pǒ shén yì,
sān shí lìu lín rú mǒ zhū。
shǔi bāo hóng kū yǒu jiāo tuó,
ěr fēi lóng ěr wéi wú lú。
cóng zá bǎi qiān tóu,
xìng mìng xuán xū yú。
tiān xīn yìng cì shǐ,
cì shǐ jǐn huó zhū。
yī yī tóu shēn quán,
tiào tuō bù fù jū。
dé shǔi jìng téng tū,
dòng zuò gǔi guài shū。
huò tòu zǎo ér chū,
huò pò làng ér qū。
huò diào wěi jié jié,
huò fèn liè yú yú。
huò rú yīng zhí suō,
huò rú shé xián zhū。
sì sàn jiàn bù jiàn,
dǎo yǔ tú yíng yū。
qī chì líng ōu fú,
xǐ guān zhēng jiào hū。
xiǎo xiā yì xiāng qìng,
rào àn yáo qí xū。
nǎi zhī tān shēng bù dú wán chī fū。
kě lián bǎi qiān mìng,
jī wèi zhōng cháng jū。
ruò yǎng shèng xián zhēn,
dà pēng lóng sǔi gǎn xī hū。
kǔ tòng rú jīn rén,
jǐn shì yú shí yú。
zú lèi zì yǐn dàn,
qiáng lì wú qīn shū。
míng míng cì shǐ xīn,
bù yù yǔ wù xiāng qī wú。
àn chóng liǎng yǔ mìng,
wú yì shā cǐ huó bǐ yòng zéi tú。
yì yì qīng jiāng shǐ,
héng zāo hū yú qiě。
shèng shén qī shí zuàn,
bù jí ní zhōng qīu。
āi zāi tuō fēi xián,
wǔ zāng shēng yuān chóu。
ruò dāng cì shǐ shí,
shèng wù bǎo bù qíu。
bù yí qiě bù bǔ,
èr zǐ ān néng yú。
èr zǐ tǎng gù yú,
wú zhī xīn shòu zhū。
lǐ zhòng yī cǎo mù,
yì fēng chēng zhōng fú。
yòu yuē diào bù gāng,
yòu yuē yuǎn páo chú。
gù rén rén yòng xīn,
cì shǐ jǐn hé fú。
xī lǔ gōng guān táng jù zhēn,
sùi bèi kǒng zǐ biǎn ér shū。
jīn cì shǐ hǎo shēng,
dé qià mín xīn,
shúi wèi cì shǐ yī bāo yù。
cì shǐ zì shàng lái,
dé fēng rú cǎo pū。
yī guān xīng fèi lǐ,
bǎi xìng jiǎn bào zū。
háo huá bù háo huá,
yín gū bù yín gū。
kāi gǔ mèng dú sān shí lǐ,
sì qiān qǐng ní kēng wèi gāo yú,
cì shǐ shì zhī zǒng ruò wú。
sòng tíng què zào zuò bù dé,
hú shàng bá jiāo zhí fú qú。
shèng yè zhuāng zhōng èr sāng mén,
shí shí dùi zuò tán zhēn rú。
yīn shuō shí qiān tiān zǐ shì,
fú lì dāng yǔ cì shǐ jù。
tiān yǔ màn tuó luō huā shēn méi xī,
sì shí qiān zhēn zhū yīng luò dūi gāo lóu。
cǐ zhōng guài tè bù kě hùi,
dàn mù cì shǐ rén yǒu yú。
cì shǐ chì zuǒ yòu jiān xiǎo jiā nú,
shèn wù bèi wǒ chén dú gōu。
niàn yú chéng fèng cì shǐ rén,
shēn pì chù,
yuǎn yuǎn yóu。
cì shǐ guān zhí xiǎo,
jiào huà wèi néng fū。
dì yī mò jìn rén,
è rén wéi kǒu yú。
dì yī mò chū jìng,
sì jìng duō wǎng gǔ。
zhòng shāng cì shǐ xīn,
sāng ěr wēi jiàn qū。

卢仝

  卢仝tóng〈形〉(约795-835) 唐代诗人,汉族,“初唐四杰”之一卢照邻的嫡系子孙。祖籍范阳(今河北省涿州市),生于河南济源市武山镇(今思礼村),早年隐少室山,自号玉川子。他刻苦读书,博览经史,工诗精文,不愿仕进。后迁居洛阳。家境贫困,仅破屋数间。但他刻苦读书,家中图书满架。仝性格狷介,颇类孟郊;但其狷介之性中更有一种雄豪之气,又近似韩愈。是韩孟诗派重要人物之一。

Processed in 0.149079 Second , 221 querys.