“此事真徒劳”这段文字出自哪里?

上一句:便欲激颓波

“此事真徒劳”出自唐代诗人卢仝的诗句: 《感古四首》

下一句:上山逢猛虎

"此事真徒劳" 诗句出自唐代诗人卢仝《感古四首》

天生圣明君必资忠贤臣
舜禹竭股肱共佐尧为君
四载成地理七政齐天文
阶下蓂荚生琴上南风薰
轮转夏殷周时复犹一人
秦汉事谗巧魏晋忘机钧
猜忌相翦灭尔来迷恩亲
以愚保其身不觉身沉沦
以智理其国遂为国之贼
苟图容一身万事良可恻
可怜万乘君聪明受沉惑
忠良伏草莽无因施羽翼
日月异又蚀天地晦如墨
既亢而后求异哉龙之德
人生何所贵所贵有终始
昨日盈尺璧今朝尽瑕弃
苍蝇点垂棘巧舌成锦绮
箕子为之奴比干谏而死
仲尼鲁司寇出走为群婢
假如屈原醒其奈一国醉
一国醉号呶一人行清高
便欲激颓波此事真徒劳
上山逢猛虎入海逢巨鳌
王者苟不死腰下鱼鳞刀
东海波连天三度成桑田
高岸高于屋斯须变溪谷
天地犹尚然人情难久全
夜半白刃仇旦来金石坚
萧绶既解坼陈印亦弃捐
竭节遇刀割输忠遭祸缠
不予衾之眠信予衾之穿
镜明不自照膏润徒自煎
抱剑长太息泪堕秋风前
古来不患寡所患患不均
单醪投长河三军尽沉沦
今人异古人结托唯亲宾
毁坼维鹊巢不行鳲鸠仁
鄙吝不识分有心占阳春
鸾鹤日已疏燕雀日已亲
小物无大志安测栖松筠
恩眷多弃故物情尚逐新
瓦砾暂拂拭光掩连城珍
唇吻恣谈铄黄金同灰尘
苏秦北游赵张禄西入秦
既变嫂叔节仍摈华阳君
万世金石交一饷如浮云
骨肉且不顾何况长羁贫
君莫以富贵轻忽他年少听我暂话会稽朱太守
正受冻饿时索得人家贵傲妇
读书书史未润身负薪辛苦胝生肘
谓言琴与瑟糟糠结长久
不分杀人羽翮成临临冲天妇嫌丑
□□□□□□□
其奈一朝太守振羽仪乡关昼行衣锦衣
哀哉旧妇何眉目新婿随行向天哭
寸心金石徒尔为杯水庭沙空自覆
乃知愚妇人妒忌阴毒心
唯救眼底事不思日月深
等闲取羞死岂如甘布衾

gǎn gǔ sì shǒu
tiān shēng shèng míng jūn,
bì zī zhōng xián chén。
shùn yǔ jié gǔ gōng,
gòng zuǒ yáo wèi jūn。
sì zài chéng dì lǐ,
qī zhèng qí tiān wén。
jiē xià míng jiá shēng,
qín shàng nán fēng xūn。
lún zhuǎn xià yīn zhōu,
shí fù yóu yī rén。
qín hàn shì chán qiǎo,
wèi jìn wàng jī jūn。
cāi jì xiāng jiǎn miè,
ěr lái mí ēn qīn。
yǐ yú bǎo qí shēn,
bù jué shēn chén lún。
yǐ zhì lǐ qí guó,
sùi wèi guó zhī zéi。
gǒu tú róng yī shēn,
wàn shì liáng kě cè。
kě lián wàn chéng jūn,
cōng míng shòu chén huò。
zhōng liáng fú cǎo mǎng,
wú yīn shī yǔ yì。
rì yuè yì yòu shí,
tiān dì hùi rú mò。
jì kàng ér hòu qíu,
yì zāi lóng zhī dé。
rén shēng hé suǒ gùi,
suǒ gùi yǒu zhōng shǐ。
zuó rì yíng chǐ bì,
jīn zhāo jǐn xiá qì。
cāng yíng diǎn chúi jí,
qiǎo shé chéng jǐn qǐ。
jī zǐ wèi zhī nú,
bǐ gān jiàn ér sǐ。
zhòng ní lǔ sī kòu,
chū zǒu wèi qún bì。
jiǎ rú qū yuán xǐng,
qí nài yī guó zùi。
yī guó zùi hào náo,
yī rén xíng qīng gāo。
biàn yù jī túi bō,
cǐ shì zhēn tú láo。
shàng shān féng měng hǔ,
rù hǎi féng jù áo。
wáng zhě gǒu bù sǐ,
yāo xià yú lín dāo。
dōng hǎi bō lián tiān,
sān dù chéng sāng tián。
gāo àn gāo yú wū,
sī xū biàn xī gǔ。
tiān dì yóu shàng rán,
rén qíng nán jǐu quán。
yè bàn bái rèn chóu,
dàn lái jīn shí jiān。
xiāo shòu jì jiě chè,
chén yìn yì qì juān。
jié jié yù dāo gē,
shū zhōng zāo huò chán。
bù yú qīn zhī mián,
xìn yú qīn zhī chuān。
jìng míng bù zì zhào,
gāo rùn tú zì jiān。
bào jiàn cháng tài xī,
lèi duò qīu fēng qián。
gǔ lái bù huàn guǎ,
suǒ huàn huàn bù jūn。
dān láo tóu cháng hé,
sān jūn jǐn chén lún。
jīn rén yì gǔ rén,
jié tuō wéi qīn bīn。
hǔi chè wéi què cháo,
bù xíng shī jīu rén。
bǐ lìn bù shì fēn,
yǒu xīn zhān yáng chūn。
luán hè rì yǐ shū,
yàn què rì yǐ qīn。
xiǎo wù wú dà zhì,
ān cè qī sōng yún。
ēn juàn duō qì gù,
wù qíng shàng zhú xīn。
wǎ lì zàn fú shì,
guāng yǎn lián chéng zhēn。
chún wěn zì tán shuò,
huáng jīn tóng hūi chén。
sū qín běi yóu zhào,
zhāng lù xī rù qín。
jì biàn sǎo shū jié,
réng bìn huá yáng jūn。
wàn shì jīn shí jiāo,
yī xiǎng rú fú yún。
gǔ ròu qiě bù gù,
hé kuàng cháng jī pín。
jūn mò yǐ fù gùi,
qīng hū tā nián shǎo,
tīng wǒ zàn huà hùi jī zhū tài shǒu。
zhèng shòu dòng è shí,
suǒ dé rén jiā gùi ào fù。
dú shū shū shǐ wèi rùn shēn,
fù xīn xīn kǔ zhī shēng zhǒu。
wèi yán qín yǔ sè,
zāo kāng jié cháng jǐu。
bù fēn shā rén yǔ hé chéng,
lín lín chōng tiān fù xián chǒu。
□ □ □ □ □ □ □。
qí nài yī zhāo tài shǒu zhèn yǔ yí,
xiāng guān zhòu xíng yī jǐn yī。
āi zāi jìu fù hé méi mù,
xīn xù súi xíng xiàng tiān kū。
cùn xīn jīn shí tú ěr wèi,
bēi shǔi tíng shā kōng zì fù。
nǎi zhī yú fù rén,
dù jì yīn dú xīn。
wéi jìu yǎn dǐ shì,
bù sī rì yuè shēn。
děng xián qǔ xīu sǐ,
qǐ rú gān bù qīn。

卢仝

  卢仝tóng〈形〉(约795-835) 唐代诗人,汉族,“初唐四杰”之一卢照邻的嫡系子孙。祖籍范阳(今河北省涿州市),生于河南济源市武山镇(今思礼村),早年隐少室山,自号玉川子。他刻苦读书,博览经史,工诗精文,不愿仕进。后迁居洛阳。家境贫困,仅破屋数间。但他刻苦读书,家中图书满架。仝性格狷介,颇类孟郊;但其狷介之性中更有一种雄豪之气,又近似韩愈。是韩孟诗派重要人物之一。

Processed in 0.095697 Second , 221 querys.