"长楣宿露凝" 诗句出自南北朝诗人卢思道《从驾经大慈照寺诗》
《从驾经大慈照寺诗》 拼音标注
cóng jià jīng dà cí zhào sì shī
xuán fēng guān dōng hù,
nèi fàn yì xī líng。
dà chuān kāi bǎo yì,
fú dì xià jīn shéng。
xìu ér gāo kě yìng,
huà gǒng dié xiāng chéng。
rì yù fēi nán jiǎ,
yún shī běn yì píng。
yáng shì yí tíng sùi,
yīn xuān lèi jiàn bīng。
jiǒng tí fēi xīng méi,
cháng méi sù lù níng。
jīng mén shù guāng zhuǎn,
niǎn dào xī yún zhēng。
shān zhǐ xiào líng wù,
shǔi ruò jiàn xīu zhēng。
bó mìng tāo ēn jì,
wēi qū qiè zì líng。
yōu yóu tú kě shì,
zhōu lài yǒng nán shèng。
《从驾经大慈照寺诗》 作者简介
卢思道(公元531年-583年)字子行。范阳(今河北涿州)人。年轻时师事“北朝三才”之一邢劭(字子才),以才学重于当时,仕于北齐。齐宣王卒,朝臣各作挽歌10首,择善者用之,思道十得其八,时称“八米卢郎”。北齐末待诏文林馆。北周灭齐后入长安,官至散骑侍郎。一生的主要文学活动在北朝。