"可以邀驭风之客" 诗句出自唐代诗人卢鸿一《嵩山十志十首。倒景台》
《嵩山十志十首。倒景台》 拼音标注
sōng shān shí zhì shí shǒu。dǎo jǐng tái
dǎo jǐng tái zhě,
gài tài shì nán lù,
tiān mén yòu yá,
jié fēng rú tái,
qì líng dǎo jǐng。
dēng lù yǒu sān chù kě qì,
huò yuē sān xīu tái,
kě yǐ yāo yù fēng zhī kè,
hùi jué chén zhī zǐ。
chāo yì zhēn,
dàng xiá jīn,
cǐ qí suǒ jué yě。
jí shì rén dēng yān,
zé hún sàn shén yuè,
mù jí xīn shāng yǐ。
cí yuē :
tiān mén huō xī xiān tái sǒng,
jié yì zú xī líng hòng yǒng。
qióng sān xīu xī kuàng yī guān,
hū ruò dēng kūn lún xī zhōng qī hàn màn xiān。
sǒng tiān guān xī dǎo jǐng tái,
shā hào qì xī yì xiāo āi。
jiǎo jiǎo zhī zǐ xī zì dú lì,
yún kě péng xī xiá kě xī,
céng hé róng rǔ zhī suǒ jí。
《嵩山十志十首。倒景台》 作者简介
卢鸿一(?一740前后)唐画家、诗人,著名隐士。一名鸿,字浩然,一字颢然,本幽州范阳(今河北涿县东北)人,徙居洛阳,后隐居嵩山(今登封市)。博学,善篆籀,工八分书,能诗。画山水树石,得平远之趣,与王维相当。卢鸿回山后,聚徒五百余人,讲学于草堂之中,成为一时之盛。自绘其胜景为《草堂十志图》,有摹本,图录于《故宫名画三百种》。《全唐诗》录存其骚体诗十首,名《嵩山十志》,为描写嵩山十景、歌咏自己的隐逸生活之作。