"案头笑指旧笔墨" 诗句出自清代诗人路德《题郭藕舲唐人善业泥拓本》
何人佞佛镂佛像,坐令尺土开精蓝。
面列三行字十二,楷法颇似师河南。
吾乡珍宝富山薮。
周秦旧物靡不有。
吉金乐石难具详,毡包驼载东南走。
弇山尚书遍搜索,竟有遗珠沈未取。
后来游者拾得之,一朝又入郭熙手。
嵯峨雨过秋色佳,拓本示我双眸揩。
三十六相但仿佛,净土几岁遭沈埋。
吴画杨塑不可见,对此聊可开幽怀。
昌黎辟佛谏迎骨,订交方外忘形骸。
文人好古足清玩,岂学苏晋甘辰斋。
惜哉挫角字缺一,鍊石不用劳神娲。
大唐二字恰连缀,断甓凑泊同诗牌。
玉卮无当世犹訾,得鼎折足占者止。
人间缺陷长苦多,巧合安能尽如此。
披册忽然忆畴曩,慈恩塔下寻幽往。
秦人熟视竟空还,吴客今来惬新赏。
人失人得无町畦,员穹方舆大且广。
太仓粳稻来吴阊,京师十载沾芳香。
罗纨绮绣更精绝,西人之子纷盈箱。
百货杂锸不迁地,先圣何苦为车航。
老夫才尽句难警,歌诗不类惭东阳。
案头笑指旧笔墨,二物亦是南人将。
《题郭藕舲唐人善业泥拓本》 拼音标注
tí guō ǒu líng táng rén shàn yè ní tuò běn
hé rén nìng fó lòu fó xiàng,
zuò lìng chǐ tǔ kāi jīng lán。
miàn liè sān xíng zì shí èr,
kǎi fǎ pǒ sì shī hé nán。
wú xiāng zhēn bǎo fù shān sǒu。
zhōu qín jìu wù mǐ bù yǒu。
jí jīn lè shí nán jù xiáng,
zhān bāo tuó zài dōng nán zǒu。
yǎn shān shàng shū biàn sōu suǒ,
jìng yǒu yí zhū shěn wèi qǔ。
hòu lái yóu zhě shí dé zhī,
yī zhāo yòu rù guō xī shǒu。
cuó é yǔ guò qīu sè jiā,
tuò běn shì wǒ shuāng móu kāi。
sān shí lìu xiāng dàn fǎng fó,
jìng tǔ jī sùi zāo shěn mái。
wú huà yáng sù bù kě jiàn,
dùi cǐ liáo kě kāi yōu huái。
chāng lí pì fó jiàn yíng gǔ,
dìng jiāo fāng wài wàng xíng hái。
wén rén hǎo gǔ zú qīng wán,
qǐ xué sū jìn gān chén zhāi。
xī zāi cuò jiǎo zì quē yī,
liàn shí bù yòng láo shén wā。
dà táng èr zì qià lián zhùi,
duàn pì còu bó tóng shī pái。
yù zhī wú dāng shì yóu zǐ,
dé dǐng zhé zú zhān zhě zhǐ。
rén jiān quē xiàn cháng kǔ duō,
qiǎo hé ān néng jǐn rú cǐ。
pī cè hū rán yì chóu nǎng,
cí ēn tǎ xià xún yōu wǎng。
qín rén shú shì jìng kōng huán,
wú kè jīn lái qiè xīn shǎng。
rén shī rén dé wú tǐng qí,
yuán qióng fāng yú dà qiě guǎng。
tài cāng gēng dào lái wú chāng,
jīng shī shí zài zhān fāng xiāng。
luō wán qǐ xìu gèng jīng jué,
xī rén zhī zǐ fēn yíng xiāng。
bǎi huò zá chá bù qiān dì,
xiān shèng hé kǔ wèi chē háng。
lǎo fū cái jǐn jù nán jǐng,
gē shī bù lèi cán dōng yáng。
àn tóu xiào zhǐ jìu bǐ mò,
èr wù yì shì nán rén jiāng。
《题郭藕舲唐人善业泥拓本》 作者简介