"青天招尔骑黄鹄" 诗句出自明代诗人陆粲《郑卿歌》
君不见闽中郑卿湖海客,十年卿马燕京陌。
公车昨献三千牍,玉陛新投万言策。
词章翰墨清朝珍,何况相术称绝伦。
阅人千百一无失,往往高谈惊缙绅。
古来能相各有名,近代无过袁四明。
伊昔抱艺王门上,轩眉抵掌何雄壮。
龙颜真人四尺须,虎头将军一品相。
君臣际会岂偶然,遗事流传定非妄。
郑卿绝学自天授,著书且欲排荀况。
长安公卿走相问,门外日高车几两。
我初识面自南省,三百人中见英宕。
把臂谓我风骨奇,愧我岂是廊庙姿。
谁言黄扉玉堂上,用此野鹤孤云为。
从来贤圣困草泽,腾踏升天终有期。
祗今世途多汩没,尘埃谁是封侯骨。
牝牡骊黄未足凭,骅骝騄駬空超忽。
蔡泽噤吟笑唐举,今我低徊犹乞汝。
男儿紫绶不在腰,磊落峥嵘徒自许。
吁嗟郑卿勿言,听我歌终曲。
秋风渐高白日促,与君且倒杯中绿。
他年我访希夷生,石室瑶编手翻录,青天招尔骑黄鹄。
《郑卿歌》 拼音标注
zhèng qīng gē
jūn bù jiàn mǐn zhōng zhèng qīng hú hǎi kè,
shí nián qīng mǎ yàn jīng mò。
gōng chē zuó xiàn sān qiān dú,
yù bì xīn tóu wàn yán cè。
cí zhāng hàn mò qīng zhāo zhēn,
hé kuàng xiāng zhú chēng jué lún。
yuè rén qiān bǎi yī wú shī,
wǎng wǎng gāo tán liáng jìn shēn。
gǔ lái néng xiāng gè yǒu míng,
jìn dài wú guò yuán sì míng。
yī xī bào yì wáng mén shàng,
xuān méi dǐ zhǎng hé xióng zhuàng。
lóng yán zhēn rén sì chǐ xū,
hǔ tóu jiāng jūn yī pǐn xiāng。
jūn chén jì hùi qǐ ǒu rán,
yí shì líu chuán dìng fēi wàng。
zhèng qīng jué xué zì tiān shòu,
zhù shū qiě yù pái xún kuàng。
cháng ān gōng qīng zǒu xiāng wèn,
mén wài rì gāo chē jī liǎng。
wǒ chū shì miàn zì nán shěng,
sān bǎi rén zhōng jiàn yīng dàng。
bǎ bì wèi wǒ fēng gǔ qí,
kùi wǒ qǐ shì láng miào zī。
shúi yán huáng fēi yù táng shàng,
yòng cǐ yě hè gū yún wèi。
cóng lái xián shèng kùn cǎo zé,
téng tà shēng tiān zhōng yǒu qī。
zhī jīn shì tú duō gǔ méi,
chén āi shúi shì fēng hóu gǔ。
pìn mǔ lí huáng wèi zú píng,
huá líu lù ěr kōng chāo hū。
cài zé jìn yín xiào táng jǔ,
jīn wǒ dī huái yóu qǐ rǔ。
nán ér zǐ shòu bù zài yāo,
lěi luò zhēng róng tú zì xǔ。
xū jiē zhèng qīng wù yán,
tīng wǒ gē zhōng qū。
qīu fēng jiàn gāo bái rì cù,
yǔ jūn qiě dǎo bēi zhōng lv̀。
tā nián wǒ fǎng xī yí shēng,
shí shì yáo biān shǒu fān lù,
qīng tiān zhāo ěr qí huáng hú。