“儿不闻”这段文字出自哪里?

上一句:心独苦

“儿不闻”出自明代诗人陆粲的诗句: 《咏史乐府二首 其一 俎上翁》

下一句:儿言但索杯中羹

yǒng shǐ lè fǔ èr shǒu qí yī zǔ shàng wēng
guǎng wǔ chéng biān liè qí gǔ,
zhòng tóng bá shān qì rú hǔ,
shǒu tí lǎo wēng zuò gāo zǔ。
hàn wáng màn yǔ xiàng wáng nù,
zǔ shàng lǎo wēng xīn dú kǔ。
xīn dú kǔ,
ér bù wén,
ér yán dàn suǒ bēi zhōng gēng。
ér zì shēng,
wēng zì sǐ,
sān jūn gǎo sù wèi hé rén。
xìng yǒu jūn chén wú fù zǐ,
yóu lái jǐu jiǎ zhōng bì gūi。
jī xīn yī fā bù zì zhī,
cōng cōng shù yǔ shū kě bēi。
hàn jiā chuàng yè hé cǎo cǎo,
shúi yún zá bó wèi wèi fēi。
jūn bù jiàn dāng rì yīn shān shā qì zhōng,
hú ér míng dí qīn shè wēng。

陆粲

(1494—1551)明苏州府长洲人,字子余,一字浚明,号贞山。嘉靖五年进士。官工科给事中,敢直言。以争张福(旧作“张福达”)狱,下诏狱廷杖。寻上疏论张璁、桂萼专擅朝事,谪贵州都镇驿丞,迁永新知县,以念母乞归。有《左传附注》、《春秋胡氏传辨疑》、《左氏春秋镌》、《陆子余集》。

Processed in 0.085499 Second , 221 querys.