zéi chén líu yù xié lǔ qí fàn liǎng huái tiān zǐ qīn zǒng lìu shī chū zhēng zéi qí cūi nv̀ xiāo dùn luán yú jì huán xiào dù shí yí zuò huān xǐ kǒu hào shí èr shǒu qí bā
lìu dài jīn líng shì dì zhōu,
zhū hóu yù bó děng shān qīu。
zhǐ hūi dà jiàng xīn gōng què,
zǎo wǎn míng biān xiàng shí tóu。
刘一止(1078~1160)字行简,号太简居士,湖州归安(今浙江湖州)人。宣和三年进士,累官中书舍人、给事中,以敷文阁直学士致仕。为文敏捷,博学多才,其诗为吕本中、陈与义所叹赏。有《苕溪集》。