"嵯峨尽堕天宇朗" 诗句出自元代诗人刘因《乙亥十月往平定早发土门宿故关书所见》
《乙亥十月往平定早发土门宿故关书所见》 拼音标注
yǐ hài shí yuè wǎng píng dìng zǎo fā tǔ mén sù gù guān shū suǒ jiàn
fēng yān quán zhào rú píng zhǎng,
shī jiǎo shān chéng mèng yóu xiǎng。
tǔ mén yī lv̌ hàn shí tiān,
wàn gǔ xíng rén wèi shúi yǎng ?
zhǐ sì jìng dí tán xiào zhōng,
wèi zhuàng léi pū rěn hán qiáng。
dāng nián gǔ jiǎo rú kě wén,
jí zhù qīng yín hé lín xiǎng。
yuǎn shān wǎn yù lái xiāng yíng,
jìn shān líu rén yì xiāng xiàng。
huò cóng jǐng dǐ hū dēng tiān,
yǐ fú yǐ néng xiān xiǎng xiàng。
píng shēng ài shān zhēn è chèn,
jīn rì guǒ wèi shān suǒ wǎng。
zuó zhāo shuǎng cùi yǒng xīu méi,
zùi hèn gāo lóu fù qīng shǎng。
zhuàng huái yù yù mèn yù jué,
ān dé líng fēng zì wú wǎng。
tiān jiào shí dǐng fàng yī tóu,
shǐ ruò huá líu tuō jī yǎng。
shān líng nǔ lì chū qí gōng,
zhǐ kǒng xiān shēng jià xū wǎng。
wàn hè shuāng sōng dòng bēi xiào,
jí mù yún yān mái mǎng cāng。
běi mén xíng shì hù zhōng yuán,
bàn yǔ jiān xióng zēng jì yǎng。
tài xíng héng jué bàn jǐu zhōu,
líu zài píng yuán jī chén yǎng。
hé rén wèi wǒ qǐ lìu dīng,
cuó é jǐn duò tiān yǔ lǎng。
qiān nián zài wǎn shén yǔ gōng,
huǎng ruò hóng líu kāi sì xiàng。
《乙亥十月往平定早发土门宿故关书所见》 作者简介
刘因(1249~1293) 元代著名理学家、诗人。字梦吉,号静修。初名骃,字梦骥。雄州容城(今河北容城县)人。3 岁识字,6岁能诗,10岁能文,落笔惊人。年刚20,才华出众,性不苟合。家贫教授生徒,皆有成就。因爱诸葛亮“静以修身”之语,题所居为“静修”。元世祖至元十九年(1282)应召入朝,为承德郎、右赞善大夫。不久借口母病辞官归。母死后居丧在家。至元二十八年,忽必烈再度遣使召刘因为官,他以疾辞。死后追赠翰林学士、资政大夫、上护军、追封“容城郡公”,谥“文靖”。明朝,县官乡绅为刘因建祠堂。