"世事经千变" 诗句出自元代诗人刘因《喜迁莺 乙亥元日》
《喜迁莺 乙亥元日》 拼音标注
xǐ qiān yīng yǐ hài yuán rì
chūn fēng mǎn miàn。
shì xiōng zhōng chūn yì,
yǔ chūn xiāng zhōng。
bù zùi táo rán,
wú rén yě xiào,
kuàng shì yī nián qīng yàn。
níng ér wǎn xū xué yǔ,
cuàn fù jǔ bēi zhòng quàn。
dào wéi yuàn。
pín cháng yuán jù,
lǎo cháng kāng jiàn。
□ □ □ □ □,
èr shí qī nián,
shì shì jīng qiān biàn。
jīn shì zuó fēi,
chūn fēng huā lǐu,
xiāo jǐn bīng shuāng cán yuàn。
mén wài xiǎo hán yóu qiǎn。
mén shàng chúi lián xīu juàn。
dēng huā ruǎn。
jǐu xiāng nóng chèn gē shēng,
shì qīng qīng yān。
《喜迁莺 乙亥元日》 作者简介
刘因(1249~1293) 元代著名理学家、诗人。字梦吉,号静修。初名骃,字梦骥。雄州容城(今河北容城县)人。3 岁识字,6岁能诗,10岁能文,落笔惊人。年刚20,才华出众,性不苟合。家贫教授生徒,皆有成就。因爱诸葛亮“静以修身”之语,题所居为“静修”。元世祖至元十九年(1282)应召入朝,为承德郎、右赞善大夫。不久借口母病辞官归。母死后居丧在家。至元二十八年,忽必烈再度遣使召刘因为官,他以疾辞。死后追赠翰林学士、资政大夫、上护军、追封“容城郡公”,谥“文靖”。明朝,县官乡绅为刘因建祠堂。