xī shàng chén qǐ chéng jǔ shàn zhōng mào cái shū zì bái mǎ yuán lái wèn jìn zuò yīn fù èr jué qí yī
shān niǎo yī shēng dāng cùi wēi,
yě rén chū qǐ zhú jiān fēi。
rì lún yù shàng tiān dōng jiǎo,
mǎn dì bái yān jiē dǎo fēi。
(1321—1381)元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。