"日月暗中悬" 诗句出自唐代诗人韩偓《感事三十四韵(丁卯已后)》
紫殿承恩岁,金銮入直年。
人归三岛路,日过八花砖。
鸳鹭皆回席,皋夔亦慕膻。
庆霄舒羽翼,尘世有神仙。
虽遇河清圣,惭非岳降贤。
皇慈容散拙,公议逼陶甄。
江总参文会,陈暄侍狎筵。
腐儒亲帝座,太史认星躔。
侧弁聆神算,濡毫俟密宣。
宫司持玉研,书省擘香笺。
唯理心无党,怜才膝屡前。
焦劳皆实录,宵旰岂虚传。
始议新尧历,将期整舜弦。
去梯言必尽,仄席意弥坚。
上相思惩恶,中人讵省愆。
鹿穷唯牴触,兔急且cg猭.
本是谋赊死,因之致劫迁。
氛霾言下合,日月暗中悬。
恭显诚甘罪,韦平亦恃权。
畏闻巢幕险,宁寤积薪然。
谅直寻钳口,奸纤益比肩。
晋谗终不解,鲁瘠竟难痊。
只拟诛黄皓,何曾识霸先。
嗾獒翻丑正,养虎欲求全。
万乘烟尘里,千官剑戟边。
斗魁当北坼,地轴向西偏。
袁董非徒尔,师昭岂偶然。
中原成劫火,东海遂桑田。
溅血惭嵇绍,迟行笑褚渊。
四夷同效顺,一命敢虚捐。
山岳还青耸,穹苍旧碧鲜。
独夫长啜泣,多士已忘筌。
郁郁空狂叫,微微几病癫。
丹梯倚寥廓,终去问青天。
《感事三十四韵(丁卯已后)》 拼音标注
gǎn shì sān shí sì yùn ( dīng mǎo yǐ hòu )
zǐ diàn chéng ēn sùi,
jīn luán rù zhí nián。
rén gūi sān dǎo lù,
rì guò bā huā zhuān。
yuān lù jiē húi xí,
gāo kúi yì mù dàn。
qìng xiāo shū yǔ yì,
chén shì yǒu shén xiān。
sūi yù hé qīng shèng,
cán fēi yuè jiàng xián。
huáng cí róng sàn zhuó,
gōng yì bī táo zhēn。
jiāng zǒng cān wén hùi,
chén xuān shì xiá yán。
fǔ rú qīn dì zuò,
tài shǐ rèn xīng chán。
cè biàn líng shén suàn,
rú háo sì mì xuān。
gōng sī chí yù yán,
shū shěng bò xiāng jiān。
wéi lǐ xīn wú dǎng,
lián cái xī lv̌ qián。
jiāo láo jiē shí lù,
xiāo gàn qǐ xū chuán。
shǐ yì xīn yáo lì,
jiāng qī zhěng shùn xián。
qù tī yán bì jǐn,
zè xí yì mí jiān。
shàng xiāng sī chéng è,
zhōng rén jù shěng qiān。
lù qióng wéi dǐ hóng,
tù jí qiě c g yuán .
běn shì móu shē sǐ,
yīn zhī zhì jié qiān。
fēn mái yán xià hé,
rì yuè àn zhōng xuán。
gōng xiǎn chéng gān zùi,
wéi píng yì shì quán。
wèi wén cháo mù xiǎn,
níng wù jī xīn rán。
liàng zhí xún qián kǒu,
jiān xiān yì bǐ jiān。
jìn chán zhōng bù jiě,
lǔ jí jìng nán quán。
zhǐ nǐ zhū huáng hào,
hé céng shì bà xiān。
sǒu áo fān chǒu zhèng,
yǎng hǔ yù qíu quán。
wàn chéng yān chén lǐ,
qiān guān jiàn jǐ biān。
dǒu kúi dāng běi chè,
dì zhóu xiàng xī piān。
yuán dǒng fēi tú ěr,
shī zhāo qǐ ǒu rán。
zhōng yuán chéng jié huǒ,
dōng hǎi sùi sāng tián。
jiàn xiě cán jī shào,
chí xíng xiào chǔ yuān。
sì yí tóng xiào shùn,
yī mìng gǎn xū juān。
shān yuè huán qīng sǒng,
qióng cāng jìu bì xiān。
dú fū cháng chuò qì,
duō shì yǐ wàng quán。
yù yù kōng kuáng jiào,
wēi wēi jī bìng diān。
dān tī yǐ liáo kuò,
zhōng qù wèn qīng tiān。
《感事三十四韵(丁卯已后)》 作者简介
韩偓(公元842年~公元923年)。中国唐代诗人。乳名冬郎,字致光,号致尧,晚年又号玉山樵人。陕西万年县(今樊川)人。自幼聪明好学,10岁时,曾即席赋诗送其姨夫李商隐,令满座皆惊,李商隐称赞其诗是“雏凤清于老凤声”。龙纪元年(889年),韩偓中进士,初在河中镇节度使幕府任职,后入朝历任左拾遗、左谏议大夫、度支副使、翰林学士。