“鼓震灵之璈兮许飞琼”这段文字出自哪里?

上一句:命吹笙兮董双成

“鼓震灵之璈兮许飞琼”出自明代诗人刘克平的诗句: 《罗浮绝顶放歌》

下一句:寒苍麟兮酌玄英

"鼓震灵之璈兮许飞琼" 诗句出自明代诗人刘克平《罗浮绝顶放歌》

楼船海上迷烟涛金盘仙露秋风高
咸阳三月成煨烬茂陵到处生蓬蒿
岂知仙岛波光上轻于弱水之浮毫
漂萍无根津无托浮山已在罗山泊
共工怒触愚公愚女娲山神无所需
如今影落天池外往往疑是北溟鱼
我乘飙车驾三蹻徘徊倒影双笼鸟
轻风吹衣挂云端误唾珠玑落天表
天表无远近罗浮咫尺间
九节白玉杖相将入玄关
玄关杳窱混太清紫云为盖青云城
俯视三万六千尺日月虽照何冥冥
泉源流水深不测瑶石璇台列其侧
征翼名足声空闻乍高巘兮忽长林
波激石兮碎玉石咽波兮鏦金
芝有年而驾车木无影而千寻
凤喈喈兮浴潭龙冉冉兮布霖
忽层云斐亹以出没兮似波涛运海翻千万里之鲲鹏
风淜滂飘拂其缘阿兮嚣喧洼窍散入华叶容与于众芬
邈仙洞之窈窅兮纷夜乐之鋞鈜
啸乍舒而纵腭歌转哀而激唇
九疑三湘烟雾敛大地月色同纷纷
零露瀼兮白皎皎寒威肃兮夜沉沉
吹万忽兮悄悄微飙静兮泠泠
仙之人兮下云軿划连幛兮列屏
命吹笙兮董双成鼓震灵之璈兮许飞琼
寒苍麟兮酌玄英授瑶笈兮妙韫传大药兮长生
指挥上界路何遥试望沧海今扬尘
盍归来兮清虚天世之人兮难与群
关门既回车刀圭讵试君
张良眷恋亦王汉刘安迟迟但埋金
噫吁嘻送君行行当安之别离有尽会有期
君再来兮餐紫芝但恐二女侍头白成衰婺
珍重玄都约莫语此辈元痴儿来兮当何时

luō fú jué dǐng fàng gē
lóu chuán hǎi shàng mí yān tāo,
jīn pán xiān lù qīu fēng gāo。
xián yáng sān yuè chéng wēi jìn,
mào líng dào chù shēng péng hāo。
qǐ zhī xiān dǎo bō guāng shàng,
qīng yú ruò shǔi zhī fú háo。
piāo píng wú gēn jīn wú tuō,
fú shān yǐ zài luō shān bó。
gòng gōng nù hóng yú gōng yú,
nv̌ wā shān shén wú suǒ xū。
rú jīn yǐng luò tiān chí wài,
wǎng wǎng yí shì běi míng yú。
wǒ chéng biāo chē jià sān qiāo,
pái huái dǎo yǐng shuāng lóng niǎo。
qīng fēng chūi yī guà yún duān,
wù tuò zhū jī luò tiān biǎo。
tiān biǎo wú yuǎn jìn,
luō fú zhǐ chǐ jiān。
jǐu jié bái yù zhàng,
xiāng jiāng rù xuán guān。
xuán guān yǎo tiào hùn tài qīng,
zǐ yún wèi gài qīng yún chéng。
fǔ shì sān wàn lìu qiān chǐ,
rì yuè sūi zhào hé míng míng。
quán yuán líu shǔi shēn bù cè,
yáo shí xuán tái liè qí cè。
zhēng yì míng zú shēng kōng wén,
zhà gāo yǎn xī hū cháng lín。
bō jī shí xī sùi yù,
shí yān bō xī cōng jīn。
zhī yǒu nián ér jià chē,
mù wú yǐng ér qiān xún。
fèng jiē jiē xī yù tán,
lóng rǎn rǎn xī bù lín。
hū céng yún fěi wěi yǐ chū méi xī,
sì bō tāo yùn hǎi fān qiān wàn lǐ zhī kūn péng。
fēng péng pāng piāo fú qí yuán ā xī,
xiāo xuān wā qiào sàn rù huá yè róng yǔ yú zhòng fēn。
miǎo xiān dòng zhī yǎo yǎo xī,
fēn yè lè zhī xíng hóng。
xiào zhà shū ér zòng è,
gē zhuǎn āi ér jī chún。
jǐu yí sān xiāng yān wù liàn,
dà dì yuè sè tóng fēn fēn。
líng lù ráng xī bái jiǎo jiǎo,
hán wēi sù xī yè chén chén。
chūi wàn hū xī qiǎo qiǎo,
wēi biāo jìng xī líng líng。
xiān zhī rén xī xià yún píng,
huá lián zhàng xī liè píng。
mìng chūi shēng xī dǒng shuāng chéng,
gǔ zhèn líng zhī áo xī xǔ fēi qióng。
hán cāng lín xī zhuó xuán yīng,
shòu yáo jí xī miào yùn,
chuán dà yào xī cháng shēng。
zhǐ hūi shàng jiè lù hé yáo,
shì wàng cāng hǎi jīn yáng chén。
hé gūi lái xī qīng xū tiān,
shì zhī rén xī nán yǔ qún。
guān mén jì húi chē,
dāo gūi jù shì jūn。
zhāng liáng juàn liàn yì wáng hàn,
líu ān chí chí dàn mái jīn。
yī xū xī,
sòng jūn xíng xíng dāng ān zhī,
bié lí yǒu jǐn hùi yǒu qī。
jūn zài lái xī cān zǐ zhī,
dàn kǒng èr nv̌ shì,
tóu bái chéng shuāi wù。
zhēn zhòng xuán dū yuē mò yǔ,
cǐ bèi yuán chī ér,
lái xī dāng hé shí。

刘克平

刘克平,字道子。番禺人,从化籍。格幼子。明神宗万历间诸生。工诗古文辞,善六书花卉。后以兵宪李公聘修《石室志》,溽暑中感疾卒。年三十七。清雍正《从化县新志》卷三、清道光《广东通志》卷二八○有传。

Processed in 0.164577 Second , 191 querys.