"遥瞩盈庭树" 诗句出自明代诗人刘珏《寄傲园小景十幅仿卢鸿一草堂图诗自题(十首》
笼鹅阁谁知轩后阁,宛在水之濆。
牖外树交合,阶前萍即分。
鸟窥书影静,鱼伺墨波勤。
岂有山阴帖,人言此右军。
斜月廊廊传踏月久,更获此为奇。
不在照能遍,无妨影乍欹。
槛承花始韵,檐阁树微亏。
何以添幽致,恰当弦上时。
四婵娟堂婵娟何以署,到果趣无涯。
隙地留移竹,曲阑不辍花。
暂延人意惬,久坐客心赊。
剥啄无妨静,深山讵有差。
螺龛竟日双扉掩,其中草色新。
石幢门外树,法相壁间寻。
借渡石微窄,凿渠雨始深。
一登绵昼夜,萧寂了无音。
玉局斋戒时非作态,入室自悠然。
作古宛如古,可传无意传。
才情因以胜,位置佐之缘。
方识命名者,前身玉局仙。
啸台空台超以旷,而亩未能盈。
缀石仅留意,栽花不在名。
借池崇地势,待月望山情。
长啸丰林下,恒思起步兵。
扶桑亭虚亭立水面,问树乃称奇。
不谓虬龙影,能于隙地垂。
互承栏并槛,交接涧通池。
长日披襟坐,摊书尤所宜。
众香楼花扉深不测,危立有层楼。
遥瞩盈庭树,宛然别一丘。
坐堪邀月下,登或当山游。
桂影趋檐际,清芬却想秋。
绣铗堂丽景旁相映,庭空水一湾。
借庑通竹径,留石让松关。
客远定须到,诗卑必痛删。
暗香浮涧外,恍若在深山。
旃檀室不来深处坐,何以涤吾愁。
古井汲苔绣,石床吟素秋。
幽香天际发,奇致室中求。
僮仆谙清事,支扉谢俗俦。
jì ào yuán xiǎo jǐng shí fú fǎng lú hóng yī cǎo táng tú shī zì tí ( shí shǒu
lóng é gé shúi zhī xuān hòu gé,
wǎn zài shǔi zhī fén。
yǒu wài shù jiāo hé,
jiē qián píng jí fēn。
niǎo kūi shū yǐng jìng,
yú sì mò bō qín。
qǐ yǒu shān yīn tiē,
rén yán cǐ yòu jūn。
xié yuè láng láng chuán tà yuè jǐu,
gèng huò cǐ wèi qí。
bù zài zhào néng biàn,
wú fáng yǐng zhà yī。
jiàn chéng huā shǐ yùn,
yán gé shù wēi yú。
hé yǐ tiān yōu zhì,
qià dāng xián shàng shí。
sì chán juān táng chán juān hé yǐ shǔ,
dào guǒ qù wú yá。
xì dì líu yí zhú,
qū lán bù chuò huā。
zàn yán rén yì qiè,
jǐu zuò kè xīn shē。
bō zhuó wú fáng jìng,
shēn shān jù yǒu chà。
luó kān jìng rì shuāng fēi yǎn,
qí zhōng cǎo sè xīn。
shí chuáng mén wài shù,
fǎ xiāng bì jiān xún。
jiè dù shí wēi zhǎi,
záo qú yǔ shǐ shēn。
yī dēng mián zhòu yè,
xiāo jì le wú yīn。
yù jú zhāi jiè shí fēi zuò tài,
rù shì zì yōu rán。
zuò gǔ wǎn rú gǔ,
kě chuán wú yì chuán。
cái qíng yīn yǐ shèng,
wèi zhì zuǒ zhī yuán。
fāng shì mìng míng zhě,
qián shēn yù jú xiān。
xiào tái kōng tái chāo yǐ kuàng,
ér mǔ wèi néng yíng。
zhùi shí jǐn líu yì,
zāi huā bù zài míng。
jiè chí chóng dì shì,
dài yuè wàng shān qíng。
cháng xiào fēng lín xià,
héng sī qǐ bù bīng。
fú sāng tíng xū tíng lì shǔi miàn,
wèn shù nǎi chēng qí。
bù wèi qíu lóng yǐng,
néng yú xì dì chúi。
hù chéng lán bìng jiàn,
jiāo jiē jiàn tōng chí。
cháng rì pī jīn zuò,
tān shū yóu suǒ yí。
zhòng xiāng lóu huā fēi shēn bù cè,
wēi lì yǒu céng lóu。
yáo zhǔ yíng tíng shù,
wǎn rán bié yī qīu。
zuò kān yāo yuè xià,
dēng huò dāng shān yóu。
gùi yǐng qū yán jì,
qīng fēn què xiǎng qīu。
xìu jiá táng lì jǐng páng xiāng yìng,
tíng kōng shǔi yī wān。
jiè wǔ tōng zhú jìng,
líu shí ràng sōng guān。
kè yuǎn dìng xū dào,
shī bēi bì tòng shān。
àn xiāng fú jiàn wài,
huǎng ruò zài shēn shān。
zhān tán shì bù lái shēn chù zuò,
hé yǐ dí wú chóu。
gǔ jǐng jí tái xìu,
shí chuáng yín sù qīu。
yōu xiāng tiān jì fā,
qí zhì shì zhōng qíu。
tóng pū ān qīng shì,
zhī fēi xiè sú chóu 。
(1410—1472)苏州府长洲人,字廷美,号完庵。宣德中,苏州知府况钟举为吏,不就,得补生员。正统三年中举人,授刑部主事,迁山西按察司佥事,年五十弃官归。博学工诗,擅行草,长山水,精于鉴赏,富于收藏。有《完庵集》。