"未免目虾终惚恍" 诗句出自宋代诗人刘泾《元章好古过人书画惊世起余作歌》
天下爱奇人没量,奇不谀人奇解相。
奇人奇物方合璧,乞与世间人物样。
六朝唐盛始兼得,访古知名已萧爽。
人亡物丧付衰梦,注想后来逢好尚。
元章心自鉴秋月,一路仍行九霄上。
家时菜色无斗粟,书画奇奇世人望。
譬如大海沈百宝,尔辈乘风得之浪。
二王褚陆已天作,老顾如来更天匠。
其馀缇袭凡几重,但见光明烂垂象。
珍犀瑞锦扶兰茝,龙跃鸾惊诃魍魉。
金仙讵敢触以手,雪子玉人聊置掌。
余家僻素最沈著,退舍还师觉难傍。
世人往往力能干,未免目虾终惚恍。
缄机伪谬各臣妾,未睹堂堂笔中王。
袖间涩缩气如线,净几明窗谩瞻仰。
从来所有万钱价,不即臭帤当火葬。
倾心妙绝岂求胜,妄意临摹须杀谤。
端居自号书一品,好事如封绘三藏。
诸郎青出即护持,未肯充饥谬为驵。
余衰二物拟高阁,子可专之世无两。
书来诗往但悠悠,尘土欺人正惆怅。
《元章好古过人书画惊世起余作歌》 拼音标注
yuán zhāng hǎo gǔ guò rén shū huà liáng shì qǐ yú zuò gē
tiān xià ài qí rén méi liàng,
qí bù yú rén qí jiě xiāng。
qí rén qí wù fāng hé bì,
qǐ yǔ shì jiān rén wù yáng。
lìu zhāo táng shèng shǐ jiān dé,
fǎng gǔ zhī míng yǐ xiāo shuǎng。
rén wáng wù sāng fù shuāi mèng,
zhù xiǎng hòu lái féng hǎo shàng。
yuán zhāng xīn zì jiàn qīu yuè,
yī lù réng xíng jǐu xiāo shàng。
jiā shí cài sè wú dǒu sù,
shū huà qí qí shì rén wàng。
pì rú dà hǎi shěn bǎi bǎo,
ěr bèi chéng fēng dé zhī làng。
èr wáng chǔ lù yǐ tiān zuò,
lǎo gù rú lái gèng tiān jiàng。
qí yú tí xí fán jī zhòng,
dàn jiàn guāng míng làn chúi xiàng。
zhēn xī rùi jǐn fú lán chǎi,
lóng yuè luán liáng hē wǎng liǎng。
jīn xiān jù gǎn hóng yǐ shǒu,
xuě zǐ yù rén liáo zhì zhǎng。
yú jiā pì sù zùi shěn zhù,
tùi shè huán shī jué nán bàng。
shì rén wǎng wǎng lì néng gān,
wèi miǎn mù xiā zhōng hū huǎng。
jiān jī wěi mìu gè chén qiè,
wèi dǔ táng táng bǐ zhōng wáng。
xìu jiān sè suō qì rú xiàn,
jìng jī míng chuāng mán zhān yǎng。
cóng lái suǒ yǒu wàn qián jià,
bù jí chòu rú dāng huǒ zàng。
qīng xīn miào jué qǐ qíu shèng,
wàng yì lín mó xū shā bàng。
duān jū zì hào shū yī pǐn,
hǎo shì rú fēng hùi sān cáng。
zhū láng qīng chū jí hù chí,
wèi kěn chōng jī mìu wèi zǎng。
yú shuāi èr wù nǐ gāo gé,
zǐ kě zhuān zhī shì wú liǎng。
shū lái shī wǎng dàn yōu yōu,
chén tǔ qī rén zhèng chóu chàng。
《元章好古过人书画惊世起余作歌》 作者简介
刘泾(1043?~1100?)字巨济,号前溪,简州阳安(今四川简阳)人。熙宁六年(1073)进士。为太学博士。元符末,官至职方郎中。米芾、苏轼之书画友。苏轼答刘泾诗云:“细书千纸杂真行。”鲜于伯机藏杂帖一册,内有刘泾墨帖一纸。善作林石槎竹,笔墨狂逸,体制拔俗。亦工墨竹,以圆笔作叶,成都太智院法堂有松竹画壁各一堵。卒年五十八。《宋史本传、画继、东坡集、云烟过眼录、图绘宝鉴》