"堂堂丹阳公" 诗句出自宋代诗人刘跂《子和惠贶佳什惇叙世契诵咏感慨情见乎辞因次其韵》
恭闻裕陵初,文物万古先。
仁英所造士,台阁遍招延。
堂堂丹阳公,发轫自宾筵。
维我先大夫,整驾亦周旋。
一时起接武,千里称比肩。
俱陈曲台议,共校天禄编。
心期久相契,燥湿无改弦。
晚登廊庙席,玉笋照华颠。
厩马并飞盖,斋榻连脩椽。
到今启事帖,尺牍馀藤笺。
忆我既冠后,群趋集英前。
公持柱史橐,水镜资平铨。
谓宜掇上第,击节称奏篇。
声名竟寂寂,感遇空拳拳。
事过剧脱兔,迩来三十年。
翰墨恍未落,拱水森已圆。
嗟哉最孤露,罪戾深益缠。
迷途虽云指,顽质何由镌。
以兹众恶归,白首犹迍邅。
屡惊流夜郎,敢望尉通泉。
弦肠恐齐断,身璧欲俱捐。
岂知巢倾覆,胎卵却复全。
圣主日方中,照曜无党偏。
宸笔下霄汉,一洗空宿愆。
生还出望外,喜极悲泪涟。
诗书手自束,衣袂轻欲翾。
犹忧抱沈瘵,针石久未蠲。
朅来问医药,蹭蹬淮之壖。
追惟曩时乐,梦破无重眠。
畴知王公子,但说副车贤。
持带走穷隶,趣驾来飞旃。
劳我鬓霜雪,欢颜语㛹娟。
北堂太夫人,备福独绵绵。
往者三殿朝,吾亲亦班联。
问讯逮妻女,悲欢深怆然。
升堂一拜阻,自痛久拘挛。
念子事方殷,使客舟车骈。
拨忙屡顾盼,尊酒劝留连。
新诗又来辱,巨轴星斗悬。
七字健欲活,靡靡争春妍。
夷途取騄骥,武库出戈鋋。
骤闻吴叔辩,霍然病欲痊。
感子重拜嘉,傥未沟壑填。
西风理归棹,往稼汶阳田。
王途正清廓,天子仁如天。
轩冕岂不好,于我亦青毡。
政惟萧丘火,寒焰宁复然。
亨衢子当骋,愿言早著鞭。
高闳富令息,犊子亦所怜。
世交固未替,更赖清白传。
zǐ hé hùi kuàng jiā shí dūn xù shì qì sòng yǒng gǎn kǎi qíng jiàn hū cí yīn cì qí yùn
gōng wén yù líng chū,
wén wù wàn gǔ xiān。
rén yīng suǒ zào shì,
tái gé biàn zhāo yán。
táng táng dān yáng gōng,
fā rèn zì bīn yán。
wéi wǒ xiān dà fū,
zhěng jià yì zhōu xuán。
yī shí qǐ jiē wǔ,
qiān lǐ chēng bǐ jiān。
jù chén qū tái yì,
gòng xiào tiān lù biān。
xīn qī jǐu xiāng qì,
zào shī wú gǎi xián。
wǎn dēng láng miào xí,
yù sǔn zhào huá diān。
jìu mǎ bìng fēi gài,
zhāi tà lián xīu chuán。
dào jīn qǐ shì tiē,
chǐ dú yú téng jiān。
yì wǒ jì guān hòu,
qún qū jí yīng qián。
gōng chí zhù shǐ tuó,
shǔi jìng zī píng quán。
wèi yí duó shàng dì,
jí jié chēng zòu piān。
shēng míng jìng jì jì,
gǎn yù kōng quán quán。
shì guò jù tuō tù,
ěr lái sān shí nián。
hàn mò huǎng wèi luò,
gǒng shǔi sēn yǐ yuán。
jiē zāi zùi gū lù,
zùi lì shēn yì chán。
mí tú sūi yún zhǐ,
wán zhí hé yóu juān。
yǐ zī zhòng è gūi,
bái shǒu yóu zhūn zhān。
lv̌ liáng líu yè láng,
gǎn wàng wèi tōng quán。
xián cháng kǒng qí duàn,
shēn bì yù jù juān。
qǐ zhī cháo qīng fù,
tāi luǎn què fù quán。
shèng zhǔ rì fāng zhōng,
zhào yào wú dǎng piān。
chén bǐ xià xiāo hàn,
yī xǐ kōng sù qiān。
shēng huán chū wàng wài,
xǐ jí bēi lèi lián。
shī shū shǒu zì shù,
yī mèi qīng yù xuān。
yóu yōu bào shěn zhài,
zhēn shí jǐu wèi juān。
qiè lái wèn yì yào,
cèng dèng huái zhī ruán。
zhūi wéi nǎng shí lè,
mèng pò wú zhòng mián。
chóu zhī wáng gōng zǐ,
dàn shuō fù chē xián。
chí dài zǒu qióng lì,
qù jià lái fēi zhān。
láo wǒ bìn shuāng xuě,
huān yán yǔ pián juān。
běi táng tài fū rén,
bèi fú dú mián mián。
wǎng zhě sān diàn zhāo,
wú qīn yì bān lián。
wèn xùn dài qī nv̌,
bēi huān shēn chuàng rán。
shēng táng yī bài zǔ,
zì tòng jǐu jū luán。
niàn zǐ shì fāng yīn,
shǐ kè zhōu chē pián。
bō máng lv̌ gù pàn,
zūn jǐu quàn líu lián。
xīn shī yòu lái rǔ,
jù zhóu xīng dǒu xuán。
qī zì jiàn yù huó,
mǐ mǐ zhēng chūn yán。
yí tú qǔ lù jì,
wǔ kù chū gē chán。
zòu wén wú shū biàn,
huò rán bìng yù quán。
gǎn zǐ zhòng bài jiā,
tǎng wèi gōu hè tián。
xī fēng lǐ gūi zhuō,
wǎng jià wèn yáng tián。
wáng tú zhèng qīng kuò,
tiān zǐ rén rú tiān。
xuān miǎn qǐ bù hǎo,
yú wǒ yì qīng zhān。
zhèng wéi xiāo qīu huǒ,
hán yàn níng fù rán。
hēng qú zǐ dāng chěng,
yuàn yán zǎo zhù biān。
gāo hóng fù lìng xī,
dú zǐ yì suǒ lián。
shì jiāo gù wèi tì,
gèng lài qīng bái chuán。
永静军东光人,字斯立,号学易先生。刘挚子。神宗元丰二年进士。官朝奉郎,哲宗绍圣间从父于新州谪所。徽宗立,诏返挚家属,跂诉文及甫之诬,及甫被贬。后遭党祸,编管寿春,为官拓落,政和末以寿终。有《学易集》。