"正愁白发逢多难" 诗句出自明代诗人刘溥《大同克敌进封其镇守总戎都督郭清宁为定襄伯》
dà tóng kè dí jìn fēng qí zhèn shǒu zǒng róng dū dū guō qīng níng wèi dìng xiāng bó
jié shū fēi zòu rù míng guāng,
bāng bó róng fēng wèi dìng xiāng。
biān kǔn dào jīn fāng dé jiāng,
mò tíng cóng cǐ bù chēng wáng。
zhèng chóu bái fā féng duō nán,
hū dùi qīng chūn xǐ yù kuáng。
què kùi wú yuán zǒu xiāng hè,
diǎn yī liáo zì zùi hú shāng 。
苏州府长洲人,字原博。祖、父皆以医得官。宣德初,以善医授惠州局副使。后调太医院吏目。博通经史,精天文律历之学,亦善画工诗,与晏铎、王淮、汤胤绩、苏平、邹亮、蒋忠等号“景泰十才子”,常被推为盟主。有《草窗集》。