“方驾并轨何桓桓”这段文字出自哪里?

上一句:欧虞褚薛柳与颜

“方驾并轨何桓桓”出自明代诗人刘炳的诗句: 《墨池谣简钱本初》

下一句:米蔡苏黄尚妩媚

"方驾并轨何桓桓" 诗句出自明代诗人刘炳《墨池谣简钱本初》

夫书未可易言也鸟迹既兆蝌蚪出焉
天雨粟而鬼魅泣河图出而龙马传
八卦画而结绳解三才著而文明宣
漆书汗简去古益剥落鲁鱼亥豕读者穷磨研
汤铭商彝仿佛款识在秦封石鼓但见锁纽连
六经多舛误
去圣逾千年
仓颉莫可考史籍何茫然
李斯程邈更古制篆里分草如云烟
王次仲氏作楷法趋时简易随方圆
蔡邕梦神授八法钟梁张李尤精专
中间作者不可数太令小令声名绝今古
何天经地纬而山峙川融亦玉振金声而龙翔凤翥
草字贵尊严真字贵风度
大字贵结密小字贵宽裕
乐毅论、太史箴笔力殊正直严严乎忠臣烈士之心
告誓文、曹娥碑其容何庄敬肃肃乎孝子顺孙之仪
孤雁赋、逍遥篇兴趣托高远出尘拔俗何翩翩
洛神赋、画像赞姿仪特闲雅恭肃庄矜谁敢犯
是皆见义以成文非独擅场而觞滥
欧虞褚薛柳与颜方驾并轨何桓桓
米蔡苏黄尚妩媚赵松雪公真杰出
大书特书勒金石清苦平生非一日
昆山春早凤雏鸣溟渤霜寒海青出
前辈落落如晨星慨古闭门芳草生
年来此事知者少隐几看云数归鸟
庭树迎秋落叶凉墨池经雨苍苔绕
钱郎一年相别多过我颜色如春和
临池刀笔已豹变满纸墨汁翻鲸波
燕子日长休懒惰莫向清风北窗卧
有鸟不鸣一鸣惊人
有鸟不蜚一蜚冲天
后生可畏未可量也一羽云霄期勉旃

mò chí yáo jiǎn qián běn chū
fū shū wèi kě yì yán yě,
niǎo jī jì zhào,
kē dǒu chū yān。
tiān yǔ sù ér gǔi mèi qì,
hé tú chū ér lóng mǎ chuán。
bā guà huà ér jié shéng jiě,
sān cái zhù ér wén míng xuān。
qī shū hàn jiǎn qù gǔ yì bō luò,
lǔ yú hài shǐ dú zhě qióng mó yán。
tāng míng shāng yí fǎng fó kuǎn shì zài,
qín fēng shí gǔ dàn jiàn suǒ nǐu lián。
lìu jīng duō chuǎn wù。
qù shèng yú qiān nián。
cāng jié mò kě kǎo,
shǐ jí hé máng rán。
lǐ sī chéng miǎo gèng gǔ zhì,
zhuàn lǐ fēn cǎo rú yún yān。
wáng cì zhòng shì zuò kǎi fǎ,
qū shí jiǎn yì súi fāng yuán。
cài yōng mèng shén shòu bā fǎ,
zhōng liáng zhāng lǐ yóu jīng zhuān。
zhōng jiān zuò zhě bù kě shù,
tài lìng xiǎo lìng shēng míng jué jīn gǔ。
hé tiān jīng dì wěi ér shān zhì chuān róng,
yì yù zhèn jīn shēng ér lóng xiáng fèng zhù。
cǎo zì gùi zūn yán,
zhēn zì gùi fēng dù。
dà zì gùi jié mì,
xiǎo zì gùi kuān yù。
lè yì lùn 、 tài shǐ zhēn,
bǐ lì shū zhèng zhí,
yán yán hū zhōng chén liè shì zhī xīn。
gào shì wén 、 cáo é bēi,
qí róng hé zhuāng jìng,
sù sù hū xiào zǐ shùn sūn zhī yí。
gū yàn fù 、 xiāo yáo piān,
xīng qù tuō gāo yuǎn,
chū chén bá sú hé piān piān。
luò shén fù 、 huà xiàng zàn,
zī yí tè xián yǎ,
gōng sù zhuāng jīn shúi gǎn fàn。
shì jiē jiàn yì yǐ chéng wén,
fēi dú shàn cháng ér shāng làn。
ōu yú chǔ xuē lǐu yǔ yán,
fāng jià bìng gǔi hé huán huán。
mǐ cài sū huáng shàng wǔ mèi,
zhào sōng xuě gōng zhēn jié chū。
dà shū tè shū lè jīn shí,
qīng kǔ píng shēng fēi yī rì。
kūn shān chūn zǎo fèng chú míng,
míng bó shuāng hán hǎi qīng chū。
qián bèi luò luò rú chén xīng,
kǎi gǔ bì mén fāng cǎo shēng。
nián lái cǐ shì zhī zhě shǎo,
yǐn jī kàn yún shù gūi niǎo。
tíng shù yíng qīu luò yè liáng,
mò chí jīng yǔ cāng tái rào。
qián láng yī nián xiāng bié duō,
guò wǒ yán sè rú chūn hé。
lín chí dāo bǐ yǐ bào biàn,
mǎn zhǐ mò zhī fān jīng bō。
yàn zǐ rì cháng xīu lǎn duò,
mò xiàng qīng fēng běi chuāng wò。
yǒu niǎo bù míng,
yī míng liáng rén。
yǒu niǎo bù fēi,
yī fēi chōng tiān。
hòu shēng kě wèi wèi kě liàng yě,
yī yǔ yún xiāo qī miǎn zhān。

刘炳

元明间江西鄱阳人,字彦炳。元顺帝至正中,从军于浙。元末诣朱元璋,献书言事。平江西,授中书典签。洪武中屡升大都督府掌记,除东阿知县。旋以病告归,年六十九卒。工诗,有《春雨轩集》。

Processed in 0.361318 Second , 221 querys.