"雁影秋空" 诗句出自宋代诗人吴文英《喜迁莺(甲辰冬至寓越,儿辈尚留瓜泾萧寺)》
xǐ qiān yīng ( jiǎ chén dōng zhì yù yuè,ér bèi shàng líu guā jīng xiāo sì )
dōng fēn rén bié。
dù juàn kè wǎn cháo,
shāng tóu jù xuě。
yàn yǐng qīu kōng,
dié qíng chūn dàng,
jī chù lù qióng chē jué。
bǎ jǐu gòng wēn hán yè,
yǐ xìu tiān yōng shí jié。
yòu dǐ shì,
dùi chóu yún jiāng guó,
lí xīn huán zhé。
wú yuè。
zhòng hùi miàn,
diǎn jiǎn jìu yín,
tóng kàn dēng huā jié。
ér nv̌ xiāng sī,
nián huá qīng sòng,
lín hù duàn xiāo shēng yē。
dài yí zhàng lí xuě hòu,
yóu qiè péng lái hán kuò。
zùi qǐ wǎn,
rèn yā lín cūi xiǎo,
méi chuāng shěn yuè。
吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。