"任红尘、一片落人间" 诗句出自宋代诗人吴文英《木兰花慢(重游虎丘)》
《木兰花慢(重游虎丘)》 拼音标注
mù lán huā màn ( zhòng yóu hǔ qīu )
bù céng qīu cùi mǎng,
□ □ chù 、 gèng chūn hán。
jiàn wǎn sè cūi yīn,
fēng huā nòng yǔ,
chóu qǐ lán gān。
liáng hàn。
dài yún qù yǎo,
rèn hóng chén 、 yī piàn luò rén jiān。
qīng zhǒng qí lín yǒu hèn,
wò tīng xiāo gǔ yóu shān。
nián nián。
yè wài huā qián。
yāo yàn chǔ 、 bìn chéng pān。
tàn bǎo lián yì jǐu,
qīng píng gòng huà,
liè shí kōng pán。
chén yuán。
jǐu zhān fěn wū,
wèn hé rén 、 cóng cǐ zhuó qīng quán。
yī xiào xiān rán fù yǔ,
hán sōng shòu yǐ cāng luán。
《木兰花慢(重游虎丘)》 作者简介
吴文英(约1200~1260),字君特,号梦窗,晚年又号觉翁,四明(今浙江宁波)人。原出翁姓,后出嗣吴氏。与贾似道友善。有《梦窗词集》一部,存词三百四十余首,分四卷本与一卷本。其词作数量丰沃,风格雅致,多酬答、伤时与忆悼之作,号“词中李商隐”。而后世品评却甚有争论。