qú zhōu shì yuàn cì yùn shèng dāng shí guān cháng chǒng shì èr jué jù qí yī
xǐ yǎn tān kàn yòu fù cí,
yù rén kōng qiǎn àn xiāng sī。
píng shúi wèi bào gūi qī jìn,
chèn dé táo huā làn màn shí。
廖刚(1070-1143),字用中,号高峰居士,北宋顺昌谟武人。少时从学理学家杨时,成就了廖刚“道南高弟,绍兴名臣”的美名。廖刚一生亲历两朝荣辱兴衰,历任刑部侍郎、御史中丞、工部尚书。他持身立朝,忧国爱民,对外力主抗敌御侮、对内全力慰抚百姓;他刚正不阿,忠直抗言,令蔡京、秦桧等奸邪沮气。廖刚的精神和品格名重于天下,名扬于千古,为世代所赞颂。