"遍历诸劫不能毁" 诗句出自明代诗人梁潜《正月六日观灵谷寺塔影奉和御制诗二首 其一》
菩提正觉超玄间,非空非有开间关。
三乘顿悟是非涂,慧力高等昆崙山。
昆崙万仞倚天起,千派灵源走河水。
一从释迦辞王家,当时如在化城里。
念此群生溺爱河,谁能只手遏颓波。
化身千亿入东土,神光瑞气昭弥罗。
灵山遗迹久茫昧,复此重来属昭代。
端严真相妙如如,圆通法戒行在在。
定以生慧慧生空,六根净尽空慧同。
胜缘妙果悟闻见,挥手可入堂奥中。
遍历诸劫不能毁,缘此无始无本体。
执想想生见空花,刹那之间万红紫。
傍蹊巧趋易招惑,如蚕吐丝自徽纆。
有目顾见佛日光,高照天下及万国。
我皇化被极东西,遐迩来贡无或迷。
象犀虎豹日交致,车渠火齐青玻璃。
醴泉甘露降岩谷,嘉禾瑞卉何煜煜。
皇心所眷不在兹,德惟馨香自芳馥。
顷闻浮屠现毫光,大周八极细茫茫。
又看倒影入虚室,从一空中遍长廊。
诸相玲珑仅盈尺,阳乌阴兔会晨夕。
走视稽颡众颠仆,千影俄散入千隙。
玉刻芙蓉金作台,雕甍碧瓦无尘埃。
鸾舆降幸时往来,龙章凤彩云间开。
六丁守护百神绕,虹光腾烛天皎皎。
由来佛法昌运符,旭日东升尘界晓。
zhèng yuè lìu rì guān líng gǔ sì tǎ yǐng fèng hé yù zhì shī èr shǒu qí yī
pú tí zhèng jué chāo xuán jiān,
fēi kōng fēi yǒu kāi jiān guān。
sān chéng dùn wù shì fēi tú,
hùi lì gāo děng kūn lún shān。
kūn lún wàn rèn yǐ tiān qǐ,
qiān pài líng yuán zǒu hé shǔi。
yī cóng shì jiā cí wáng jiā,
dāng shí rú zài huà chéng lǐ。
niàn cǐ qún shēng nì ài hé,
shúi néng zhǐ shǒu è túi bō。
huà shēn qiān yì rù dōng tǔ,
shén guāng rùi qì zhāo mí luō。
líng shān yí jī jǐu máng mèi,
fù cǐ zhòng lái shǔ zhāo dài。
duān yán zhēn xiāng miào rú rú,
yuán tōng fǎ jiè xíng zài zài。
dìng yǐ shēng hùi hùi shēng kōng,
lìu gēn jìng jǐn kōng hùi tóng。
shèng yuán miào guǒ wù wén jiàn,
hūi shǒu kě rù táng ào zhōng。
biàn lì zhū jié bù néng hǔi,
yuán cǐ wú shǐ wú běn tǐ。
zhí xiǎng xiǎng shēng jiàn kōng huā,
chà nà zhī jiān wàn hóng zǐ。
bàng xī qiǎo qū yì zhāo huò,
rú cán tǔ sī zì hūi mò。
yǒu mù gù jiàn fó rì guāng,
gāo zhào tiān xià jí wàn guó。
wǒ huáng huà bèi jí dōng xī,
xiá ěr lái gòng wú huò mí。
xiàng xī hǔ bào rì jiāo zhì,
chē qú huǒ qí qīng bō lí。
lǐ quán gān lù jiàng yán gǔ,
jiā hé rùi hùi hé yù yù。
huáng xīn suǒ juàn bù zài zī,
dé wéi xīn xiāng zì fāng fù。
qǐng wén fú tú xiàn háo guāng,
dà zhōu bā jí xì máng máng。
yòu kàn dǎo yǐng rù xū shì,
cóng yī kōng zhōng biàn cháng láng。
zhū xiāng líng lóng jǐn yíng chǐ,
yáng wū yīn tù hùi chén xī。
zǒu shì jī sǎng zhòng diān pū,
qiān yǐng é sàn rù qiān xì。
yù kè fú róng jīn zuò tái,
diāo méng bì wǎ wú chén āi。
luán yú jiàng xìng shí wǎng lái,
lóng zhāng fèng cǎi yún jiān kāi。
lìu dīng shǒu hù bǎi shén rào,
hóng guāng téng zhú tiān jiǎo jiǎo。
yóu lái fó fǎ chāng yùn fú,
xù rì dōng shēng chén jiè xiǎo。
(1366—1418)明江西泰和人,字用之。洪武末举人。以才荐,知四会县。后历阳江,阳春诸县,皆以廉能称。永乐元年召与修《太祖实录》。书成,擢修撰。又代郑赐为《永乐大典》总裁。十五年帝至北京,太子监国,留辅太子。寻有人诬太子擅宥罪人,牵连及潜。下狱被杀。有《泊庵集》。