qīu yè sù chén yuán xiào dú lù táng dú qí xiān dà sī mǎ yí jí gǎn fù
zhì jīn wáng guó lèi,
sǎ zuò yuè jiāng líu。
hēi yè shí wén kū,
bēi fēng bù dài qīu。
hǎi tián jīng wèi hèn,
tiān zhùi qǐ rén yōu。
yī piàn yá shān yuè,
kōng lái zhào bái tóu。
梁佩兰(1629 ~1705)清初诗人。字芝五,号药亭、柴翁、二楞居士,晚号郁洲,广东南海人。年近六十方中进士,授翰林院庶吉士。未一年,遽乞假归,结社南湖,诗酒自酬。其诗歌意境开阔,功力雄健俊逸,为各大诗派一致推崇,被时人尊为“岭南三大家”与“岭南七子”之一。 著有《六莹堂前后集》等。