"垠堮骋八荒" 诗句出自清代诗人梁佩兰《寄怀屈翁山客雁门 其二》
《寄怀屈翁山客雁门 其二》 拼音标注
jì huái qū wēng shān kè yàn mén qí èr
chéng chī yóu bù zhōu,
yín è chěng bā huāng。
zài xī wèi líng jūn,
jūn yě jīn jié háng。
rù qín jì shān chuān,
cōng yù huái dì wáng。
xiǎng jiàn dēng tài huá,
tiān fēng chūi yī cháng。
sān fēng zhùi huáng hé,
rì yuè bèi hòu xíng。
zhān lǐ bái dì gōng,
fù shī yī bǎi zhāng。
yīng shēng líu qín shēng,
gǔ sè dāng hǔ huáng。
yǐn shǒu jiē tiān hé,
zhòng xīng súi dī áng。
yáo wàng hè yùn tái,
yún qì rú níu yáng。
jiǎo shǒu zhì zài sān,
wǎng shǐ fēi tiān láng。
gǎn kǎi yì hé wèi,
yǔ zhòu yuán bǐ kāng。
《寄怀屈翁山客雁门 其二》 作者简介
梁佩兰(1629 ~1705)清初诗人。字芝五,号药亭、柴翁、二楞居士,晚号郁洲,广东南海人。年近六十方中进士,授翰林院庶吉士。未一年,遽乞假归,结社南湖,诗酒自酬。其诗歌意境开阔,功力雄健俊逸,为各大诗派一致推崇,被时人尊为“岭南三大家”与“岭南七子”之一。 著有《六莹堂前后集》等。