"夜来星宿照分野" 诗句出自清代诗人梁佩兰《惠州王紫诠太守筑罗浮子日亭落成作歌寄之》
登山不到罗浮巅,举足万里真巅然。
瑶房璇室七十二,群真笙鹤长喧阗。
况支蓬莱一左股,金陵地肺遥相连。
风云雷雨出其下,上界漭沆涵澄鲜。
夜来星宿照分野,有若榆树垂金钱。
齐州九点尽可数,中原一缕摇轻烟。
就中飞云更奇绝,天门詄荡云联绵。
银河屈注倒在背,帝座豁落平当前。
神霄斧凿施不下,鸟道岂有藤萝牵。
何人筑亭在其下,循州太守今豪贤。
为亭命名曰子日,意象直探鸿蒙先。
世间万事起根本,黄钟子气无不全。
静为动本太极理,循环迭运非言诠。
阴阳旋转推昼夜,阳明玉烛光回天。
紫微垣中日杲杲,太阴螮蝀安能缠。
此山三更坐见日,高与泰岱齐比肩。
天鸡大叫海水动,海中涌出金盘圆。
羲和整辔升若木,神人枉用回秦鞭。
太守名亭复为记,二楼伐石为碑镌。
大书年月人某某,千秋万世名山传。
附书仙人海琼子,倡和共掣云霞笺。
平生济胜仗筋力,匡庐白岳随攀缘。
罗浮家山望咫尺,反似往昔游幽燕。
山灵待我谢招手,不久黄鹄来高鶱。
洞门借骑蝴蝶入,峰顶或就桂父眠。
烦君斸取茏葱七尺遗赠我,相酬先寄《飞龙篇》。
hùi zhōu wáng zǐ quán tài shǒu zhú luō fú zǐ rì tíng luò chéng zuò gē jì zhī
dēng shān bù dào luō fú diān,
jǔ zú wàn lǐ zhēn diān rán。
yáo fáng xuán shì qī shí èr,
qún zhēn shēng hè cháng xuān tián。
kuàng zhī péng lái yī zuǒ gǔ,
jīn líng dì fèi yáo xiāng lián。
fēng yún léi yǔ chū qí xià,
shàng jiè mǎng háng hán chéng xiān。
yè lái xīng sù zhào fēn yě,
yǒu ruò yú shù chúi jīn qián。
qí zhōu jǐu diǎn jǐn kě shù,
zhōng yuán yī lv̌ yáo qīng yān。
jìu zhōng fēi yún gèng qí jué,
tiān mén dié dàng yún lián mián。
yín hé qū zhù dǎo zài bèi,
dì zuò huō luò píng dāng qián。
shén xiāo fǔ záo shī bù xià,
niǎo dào qǐ yǒu téng luó qiān。
hé rén zhú tíng zài qí xià,
xún zhōu tài shǒu jīn háo xián。
wèi tíng mìng míng yuē zǐ rì,
yì xiàng zhí tàn hóng méng xiān。
shì jiān wàn shì qǐ gēn běn,
huáng zhōng zǐ qì wú bù quán。
jìng wèi dòng běn tài jí lǐ,
xún huán dié yùn fēi yán quán。
yīn yáng xuán zhuǎn tūi zhòu yè,
yáng míng yù zhú guāng húi tiān。
zǐ wēi yuán zhōng rì gǎo gǎo,
tài yīn dì dōng ān néng chán。
cǐ shān sān gèng zuò jiàn rì,
gāo yǔ tài dài qí bǐ jiān。
tiān jī dà jiào hǎi shǔi dòng,
hǎi zhōng yǒng chū jīn pán yuán。
xī hé zhěng pèi shēng ruò mù,
shén rén wǎng yòng húi qín biān。
tài shǒu míng tíng fù wèi jì,
èr lóu fá shí wèi bēi juān。
dà shū nián yuè rén mǒu mǒu,
qiān qīu wàn shì míng shān chuán。
fù shū xiān rén hǎi qióng zǐ,
chàng hé gòng chè yún xiá jiān。
píng shēng jì shèng zhàng jīn lì,
kuāng lú bái yuè súi pān yuán。
luō fú jiā shān wàng zhǐ chǐ,
fǎn sì wǎng xī yóu yōu yàn。
shān líng dài wǒ xiè zhāo shǒu,
bù jǐu huáng hú lái gāo xuān。
dòng mén jiè qí hú dié rù,
fēng dǐng huò jìu gùi fù mián。
fán jūn zhǔ qǔ lóng cōng qī chǐ yí zèng wǒ,
xiāng chóu xiān jì 《 fēi lóng piān 》。
梁佩兰(1629 ~1705)清初诗人。字芝五,号药亭、柴翁、二楞居士,晚号郁洲,广东南海人。年近六十方中进士,授翰林院庶吉士。未一年,遽乞假归,结社南湖,诗酒自酬。其诗歌意境开阔,功力雄健俊逸,为各大诗派一致推崇,被时人尊为“岭南三大家”与“岭南七子”之一。 著有《六莹堂前后集》等。