"高可近青天" 诗句出自清代诗人梁朝钟《赠张平符督学晋三楚观察使》
《赠张平符督学晋三楚观察使》 拼音标注
zèng zhāng píng fú dū xué jìn sān chǔ guān chá shǐ
fù luō dǐ nán jí,
gāo kě jìn qīng tiān。
zāng gē kě lǐ líu,
jí zǒu hùi bǎi chuān。
xī yǒu sòng nán hé,
fāng yè fēn huā tián。
fū zǐ zhǒng qián wǔ,
wén zǎo chūn huá xiān。
dūn xíng zì huáng gǔ,
fēng jī péng yíng xiān。
zhàn shì wǎng bù dá,
tāng tāng jùn shěn yuān。
jīng zhú ruò lìu xū,
zhì fǎ jué dǎng piān。
jiǎn dēng rú kě huán,
yī yuē néng bǐ jiān。
wén zhāng xìn hán yù,
zǐ fǔ fēn héng quán。
hǎi shì
《赠张平符督学晋三楚观察使》 作者简介
梁朝钟(1620-1646)字未央,广东番禹人,喜欢佛学,著有佛学书《辅法录》。隆武二年,授翰林院检讨,复迁国子监司业。清兵攻陷广州,跳水殉国,被救起,送往清兵处。清兵头目令其剃发,不从被杀,永历朝追赠礼部尚书,谥文贞。著作有《日记录》、《辅法录》、《喻园录》等。