"十年游太学" 诗句出自宋代诗人李正民《程之徒》
堂堂王夫子,实为乡曲英。
十年游太学,冬雪而秋萤。
南宫掇异等,四海驰俊声。
未展霄汉志,忧患遽所丁。
自言程之徒,高论何峥嵘。
彬彬媚学子,鼓箧称诸生。
何必骛时文,但贵存其诚。
道义苟内充,爵禄必尔缨。
吾师昔如斯,草泽膺弓旌。
劝讲迩英阁,探颐多研精。
祝李乐其说,谈辨惟纵横。
仲子颇守常,归来自穷经。
一日贤诏下,折桂何芳馨。
先生遂荐之,横经阖闾城。
又欲荐祝子,可方古岩耕。
宜从布衣起,知足平搀抢。
贵公问其人,科举颇所更。
答言彼材豪,不肯循度程。
贵公闻之笑,何以取官荣。
推毂既未效,鼓枻归洞庭。
先生跻禁从,仲子亦飞腾。
召对趋九陛,一言帝心倾。
亟命迁京秩,训词人所惊。
庶可共学者,品题自师评。
李子独不偶,沿流出舒荆。
游谒公卿间,落寞无所成。
迩来贫且病,屏迹居四明。
自言已膏肓,无以保性灵。
我嗟师友义,此道久凋零。
寄言后学者,中庸当力行。
《程之徒》 拼音标注
chéng zhī tú
táng táng wáng fū zǐ,
shí wèi xiāng qū yīng。
shí nián yóu tài xué,
dōng xuě ér qīu yíng。
nán gōng duó yì děng,
sì hǎi chí jùn shēng。
wèi zhǎn xiāo hàn zhì,
yōu huàn jù suǒ dīng。
zì yán chéng zhī tú,
gāo lùn hé zhēng róng。
bīn bīn mèi xué zǐ,
gǔ qiè chēng zhū shēng。
hé bì wù shí wén,
dàn gùi cún qí chéng。
dào yì gǒu nèi chōng,
jué lù bì ěr yīng。
wú shī xī rú sī,
cǎo zé yīng gōng jīng。
quàn jiǎng ěr yīng gé,
tàn yí duō yán jīng。
zhù lǐ lè qí shuō,
tán biàn wéi zòng héng。
zhòng zǐ pǒ shǒu cháng,
gūi lái zì qióng jīng。
yī rì xián zhào xià,
zhé gùi hé fāng xīn。
xiān shēng sùi jiàn zhī,
héng jīng gé lv́ chéng。
yòu yù jiàn zhù zǐ,
kě fāng gǔ yán gēng。
yí cóng bù yī qǐ,
zhī zú píng chān qiǎng。
gùi gōng wèn qí rén,
kē jǔ pǒ suǒ gèng。
dá yán bǐ cái háo,
bù kěn xún dù chéng。
gùi gōng wén zhī xiào,
hé yǐ qǔ guān róng。
tūi gǔ jì wèi xiào,
gǔ yì gūi dòng tíng。
xiān shēng jī jìn cóng,
zhòng zǐ yì fēi téng。
zhào dùi qū jǐu bì,
yī yán dì xīn qīng。
jí mìng qiān jīng zhì,
xùn cí rén suǒ liáng。
shù kě gòng xué zhě,
pǐn tí zì shī píng。
lǐ zǐ dú bù ǒu,
yán líu chū shū jīng。
yóu yè gōng qīng jiān,
luò mò wú suǒ chéng。
ěr lái pín qiě bìng,
píng jī jū sì míng。
zì yán yǐ gāo huāng,
wú yǐ bǎo xìng líng。
wǒ jiē shī yǒu yì,
cǐ dào jǐu diāo líng。
jì yán hòu xué zhě,
zhōng yōng dāng lì xíng。