"此意默默那堪说" 诗句出自明代诗人黎贞《薄命叹》
妾比陌上风,狂风吹落天之涯。
风开犹得一时好,妾颜空逐青春老。
妾比江上流,望东去去不回头。
水流犹得归大海,妾身已逐风尘改。
忆昔红颜当太平,儿家正住洛阳城。
风街柳陌炫晴日,鸣鸠语燕调春声。
薄缘枉嫁游侠婿,好向公门事权势。
风波堆里寄浮生,欢乐几何忧患继。
一朝飘泊如转蓬,洞房衾冷鸳帷空。
江山万里限南北,音书隔绝悬西东。
客处虽然多寂寞,比翼齐飞可同乐。
草衣木食贫亦甘,何事青春遽零落。
自怜尘世多苦辛,百年恩爱属何人。
茕茕形影自相吊,举目四顾谁为亲。
夜长人静衾如铁,此意默默那堪说。
寒灯挑尽未成眠,感慨几回声断绝。
翻思蔡琰能属文,却肯将身堕虏尘。
贱妾誓能持大节,肯随风柳逐时新。
自欲孤飞托鸿雁,谁料佳期等虚幻。
璧月将圆云复遮,瑶琴未举弦先断。
西风吹冷巫山秋,阳台云雨空悠悠。
旧爱新怜一场梦,莺风从此倦追求。
薄命叹,妾今见人徒汗颜。
古往今来每如此,始信人生行路难。
《薄命叹》 拼音标注
bó mìng tàn
qiè bǐ mò shàng fēng,
kuáng fēng chūi luò tiān zhī yá。
fēng kāi yóu dé yī shí hǎo,
qiè yán kōng zhú qīng chūn lǎo。
qiè bǐ jiāng shàng líu,
wàng dōng qù qù bù húi tóu。
shǔi líu yóu dé gūi dà hǎi,
qiè shēn yǐ zhú fēng chén gǎi。
yì xī hóng yán dāng tài píng,
ér jiā zhèng zhù luò yáng chéng。
fēng jiē lǐu mò xuàn qíng rì,
míng jīu yǔ yàn diào chūn shēng。
bó yuán wǎng jià yóu xiá xù,
hǎo xiàng gōng mén shì quán shì。
fēng bō dūi lǐ jì fú shēng,
huān lè jī hé yōu huàn jì。
yī zhāo piāo bó rú zhuǎn péng,
dòng fáng qīn lěng yuān wéi kōng。
jiāng shān wàn lǐ xiàn nán běi,
yīn shū gé jué xuán xī dōng。
kè chù sūi rán duō jì mò,
bǐ yì qí fēi kě tóng lè。
cǎo yī mù shí pín yì gān,
hé shì qīng chūn jù líng luò。
zì lián chén shì duō kǔ xīn,
bǎi nián ēn ài shǔ hé rén。
qióng qióng xíng yǐng zì xiāng diào,
jǔ mù sì gù shúi wèi qīn。
yè cháng rén jìng qīn rú tiě,
cǐ yì mò mò nà kān shuō。
hán dēng tiāo jǐn wèi chéng mián,
gǎn kǎi jī húi shēng duàn jué。
fān sī cài yǎn néng shǔ wén,
què kěn jiāng shēn duò lǔ chén。
jiàn qiè shì néng chí dà jié,
kěn súi fēng lǐu zhú shí xīn。
zì yù gū fēi tuō hóng yàn,
shúi liào jiā qī děng xū huàn。
bì yuè jiāng yuán yún fù zhē,
yáo qín wèi jǔ xián xiān duàn。
xī fēng chūi lěng wū shān qīu,
yáng tái yún yǔ kōng yōu yōu。
jìu ài xīn lián yī cháng mèng,
yīng fēng cóng cǐ juàn zhūi qíu。
bó mìng tàn,
qiè jīn jiàn rén tú hàn yán。
gǔ wǎng jīn lái měi rú cǐ,
shǐ xìn rén shēng xíng lù nán。