“迤逦平原带宅陌”这段文字出自哪里?

上一句:我字莪耳山边宅

“迤逦平原带宅陌”出自清代诗人李兆洛的诗句: 《丁丑年住怀远真儒书院构如是住成赋此记之》

下一句:清池周匝玉一环

"迤逦平原带宅陌" 诗句出自清代诗人李兆洛《丁丑年住怀远真儒书院构如是住成赋此记之》

我字莪耳山边宅迤逦平原带宅陌
清池周匝玉一环绿筱葱茏竿数百
锄田灌圃有余暇插柳栽花遂成癖
可笑无端插腰板十年宦海心虩虩
迩时且喜解天韬无那余辛尚如螫
三径归来幸未荒数月淹留翻似客
苦为猪肝寻故人竟忝皋比据讲席
倦来隐几听咿唔兴到论文逞胸膈
院邻官廨错市廛廊庑周围宽且硕
所居山县不见山窥牖兀然惟四壁
一一棂扉向东启早眠坐受朝阳炙
绕屋循墙出其后草石纵横地颇隙
几树安榴撑路断一勺坳堂秽流积
两峰参差露眉宇向我不语情脉脉
眼前有景人莫知大美弃置天所惜
浚池种树先安排披草拓基细规画
连廊作栋架两楹楹深二寻广十尺
两面安窗状如榭编竹为椽苇为笮
涂塈装治阅几旬匠沸工腾累昕夕
一朝屋就急倚槛惬意真如旧逋获
双鬟窈窕来迎侍俯媚清涟共鲜碧
贴贴新荷镜子圆垂垂短柳腰肢窄
隔院分来嘉树阴赌棋赢得奇僵石
亟移棐几安笔砚自拂尘床理书籍
友生问字载酒来旧侣间招试茶格
相视翻然成一笑先生无乃为形役
容身而游亦已矣居必求安圣斯斥
人说此庐旧姓杨无凿先生夙词伯
亭颜片月楼会景一时结构人啧啧
败址颓垣了无处数十年来事如弈
况是栖栖一寓公底事黄金虚牝掷
人生分定良由天各养其养适其适
由来林壑性所耽易性违情祇成厄
但有即时一杯酒遑问平生几两屐
后来者谁吾不知大块茫茫几今昔
夜来频觉乡梦轻晓起仍愁诗债迫
山光旦暮看不定多少浮云变苍白

dīng chǒu nián zhù huái yuǎn zhēn rú shū yuàn gōu rú shì zhù chéng fù cǐ jì zhī
wǒ zì é ěr shān biān zhái,
yǐ lǐ píng yuán dài zhái mò。
qīng chí zhōu zā yù yī huán,
lv̀ xiǎo cōng lóng gān shù bǎi。
chú tián guàn pǔ yǒu yú xiá,
chā lǐu zāi huā sùi chéng pǐ。
kě xiào wú duān chā yāo bǎn,
shí nián huàn hǎi xīn xì xì。
ěr shí qiě xǐ jiě tiān tāo,
wú nà yú xīn shàng rú shì。
sān jìng gūi lái xìng wèi huāng,
shù yuè yān líu fān sì kè。
kǔ wèi zhū gān xún gù rén,
jìng tiǎn gāo bǐ jù jiǎng xí。
juàn lái yǐn jī tīng yī wú,
xīng dào lùn wén chěng xiōng gé。
yuàn lín guān xiè cuò shì chán,
láng wǔ zhōu wéi kuān qiě shuò。
suǒ jū shān xiàn bù jiàn shān,
kūi yǒu wù rán wéi sì bì。
yī yī líng fēi xiàng dōng qǐ,
zǎo mián zuò shòu zhāo yáng zhì。
rào wū xún qiáng chū qí hòu,
cǎo shí zòng héng dì pǒ xì。
jī shù ān líu chēng lù duàn,
yī sháo ào táng hùi líu jī。
liǎng fēng cān chà lù méi yǔ,
xiàng wǒ bù yǔ qíng mài mài。
yǎn qián yǒu jǐng rén mò zhī,
dà měi qì zhì tiān suǒ xī。
jùn chí zhǒng shù xiān ān pái,
pī cǎo tuò jī xì gūi huà。
lián láng zuò dòng jià liǎng yíng,
yíng shēn èr xún guǎng shí chǐ。
liǎng miàn ān chuāng zhuàng rú xiè,
biān zhú wèi chuán wěi wèi zé。
tú jì zhuāng zhì yuè jī xún,
jiàng fèi gōng téng lèi xīn xī。
yī zhāo wū jìu jí yǐ jiàn,
qiè yì zhēn rú jìu bū huò。
shuāng huán yǎo tiǎo lái yíng shì,
fǔ mèi qīng lián gòng xiān bì。
tiē tiē xīn hé jìng zǐ yuán,
chúi chúi duǎn lǐu yāo zhī zhǎi。
gé yuàn fēn lái jiā shù yīn,
dǔ qí yíng dé qí jiāng shí。
jí yí fěi jī ān bǐ yàn,
zì fú chén chuáng lǐ shū jí。
yǒu shēng wèn zì zài jǐu lái,
jìu lv̌ jiān zhāo shì chá gé。
xiāng shì fān rán chéng yī xiào,
xiān shēng wú nǎi wèi xíng yì。
róng shēn ér yóu yì yǐ yǐ,
jū bì qíu ān shèng sī chì。
rén shuō cǐ lú jìu xìng yáng,
wú záo xiān shēng sù cí bó。
tíng yán piàn yuè lóu hùi jǐng,
yī shí jié gōu rén zé zé。
bài zhǐ túi yuán le wú chù,
shù shí nián lái shì rú yì。
kuàng shì qī qī yī yù gōng,
dǐ shì huáng jīn xū pìn zhí。
rén shēng fēn dìng liáng yóu tiān,
gè yǎng qí yǎng shì qí shì。
yóu lái lín hè xìng suǒ dān,
yì xìng wéi qíng qí chéng è。
dàn yǒu jí shí yī bēi jǐu,
huáng wèn píng shēng jī liǎng jī。
hòu lái zhě shúi wú bù zhī,
dà kuài máng máng jī jīn xī。
yè lái pín jué xiāng mèng qīng,
xiǎo qǐ réng chóu shī zhài pò。
shān guāng dàn mù kàn bù dìng,
duō shǎo fú yún biàn cāng bái。

李兆洛

李兆洛(1769~1841) 清代学者、文学家。字申耆,晚号养一老人,阳湖(今属江苏常州市)人。嘉庆十年(1805)进士,选庶吉士,充武英殿协修,改凤台知县;后主讲江阴暨阳书院达20年。著名地理学家、藏书家。本姓王,养于李氏。字申耆,晚号养一老人。阳湖(今江苏常州)人。嘉庆十年(1805)进士,改翰林院庶吉士,授凤台知县,在职7年,兴办教育,建凤台循理书院,创设义学。以父忧去职,遂不复出。主讲江阴书院20余年,培养人才甚多。广聚图书,博览诸学,通音韵、史地、历算、文学、考证等。藏书逾5万卷,皆手加丹铅,校勘一过,校正谬误。

Processed in 0.075117 Second , 217 querys.