"雷轰雹击野火烧" 诗句出自清代诗人李兆洛《宋谢叠山先生遗琴武林吴氏得之绘图传示为之作歌》
东山桐,西山梓。
上枝蟠青云,下枝拂流水。
雷轰雹击野火烧,裂骨穿肤半生死。
谁从大壑阴,采制为鸣琴。
孤丝寡珥縆断脊,中有清霜烈日之明心。
天荒地老陵谷变,此骨不与金石同销沈。
可怜文信国,闻道遗琴欲沦没。
亦有汪水云,当时挥手凌青雯。
如何尚有一片乾净土,埋此三尺四寸枯桐根。
粗具腭与龈,安辨蛇蚹纹。
漆文土花所不蚀,叠山两字分明存。
先生身似摩霄鹄,燕市从容一瓯粥。
掀髯抵几已无成,茶坂麻衣空恸哭。
当其横膝时,含情再三弹。
初为《梁父吟》,后作《齐女叹》。
世无钟期莫为赏,海天何处寻成连。
先生此时与谁语,琴兮琴兮吾与汝。
先生可逝琴不亡,十三之徽一一吐焰直与箕尾争光芒。
此琴非桐亦非梓,铭非铭兮字非字。
黏著苌弘血一腔,意亿劫灰飞不起。
吴氏为此图,望古意有余。
我思此琴不可见,展图忽忽生嗟吁。
谁招朱鸟挥残泪,敲碎西台竹如意。
sòng xiè dié shān xiān shēng yí qín wǔ lín wú shì dé zhī hùi tú chuán shì wèi zhī zuò gē
dōng shān tóng,
xī shān zǐ。
shàng zhī pán qīng yún,
xià zhī fú líu shǔi。
léi hōng báo jí yě huǒ shāo,
liè gǔ chuān fū bàn shēng sǐ。
shúi cóng dà hè yīn,
cǎi zhì wèi míng qín。
gū sī guǎ ěr gēng duàn jí,
zhōng yǒu qīng shuāng liè rì zhī míng xīn。
tiān huāng dì lǎo líng gǔ biàn,
cǐ gǔ bù yǔ jīn shí tóng xiāo shěn。
kě lián wén xìn guó,
wén dào yí qín yù lún méi。
yì yǒu wāng shǔi yún,
dāng shí hūi shǒu líng qīng wén。
rú hé shàng yǒu yī piàn gān jìng tǔ,
mái cǐ sān chǐ sì cùn kū tóng gēn。
cū jù è yǔ kěn,
ān biàn shé fù wén。
qī wén tǔ huā suǒ bù shí,
dié shān liǎng zì fēn míng cún。
xiān shēng shēn sì mó xiāo hú,
yàn shì cóng róng yī ōu zhōu。
xiān rán dǐ jī yǐ wú chéng,
chá bǎn má yī kōng tòng kū。
dāng qí héng xī shí,
hán qíng zài sān dàn。
chū wèi 《 liáng fù yín 》,
hòu zuò 《 qí nv̌ tàn 》。
shì wú zhōng qī mò wèi shǎng,
hǎi tiān hé chù xún chéng lián。
xiān shēng cǐ shí yǔ shúi yǔ,
qín xī qín xī wú yǔ rǔ。
xiān shēng kě shì qín bù wáng,
shí sān zhī hūi yī yī tǔ yàn zhí yǔ jī wěi zhēng guāng máng。
cǐ qín fēi tóng yì fēi zǐ,
míng fēi míng xī zì fēi zì。
nián zhù cháng hóng xiě yī qiāng,
yì yì jié hūi fēi bù qǐ。
wú shì wèi cǐ tú,
wàng gǔ yì yǒu yú。
wǒ sī cǐ qín bù kě jiàn,
zhǎn tú hū hū shēng jiē xū。
shúi zhāo zhū niǎo hūi cán lèi,
qiāo sùi xī tái zhú rú yì。
李兆洛(1769~1841) 清代学者、文学家。字申耆,晚号养一老人,阳湖(今属江苏常州市)人。嘉庆十年(1805)进士,选庶吉士,充武英殿协修,改凤台知县;后主讲江阴暨阳书院达20年。著名地理学家、藏书家。本姓王,养于李氏。字申耆,晚号养一老人。阳湖(今江苏常州)人。嘉庆十年(1805)进士,改翰林院庶吉士,授凤台知县,在职7年,兴办教育,建凤台循理书院,创设义学。以父忧去职,遂不复出。主讲江阴书院20余年,培养人才甚多。广聚图书,博览诸学,通音韵、史地、历算、文学、考证等。藏书逾5万卷,皆手加丹铅,校勘一过,校正谬误。