“征途暂委诸侯路”这段文字出自哪里?

上一句:梦里犹嬉俎豆家

“征途暂委诸侯路”出自清代诗人李因笃的诗句: 《寄怀杨太舅白石先生》

下一句:恭为所亲歌大耋

"征途暂委诸侯路" 诗句出自清代诗人李因笃《寄怀杨太舅白石先生》

开元以降南雅坠五百余年北地兴
步曹蹑刘自跌荡凌鲍跞谢何崚嶒
此时风气首关内河岳翕然同向背
壮藻浒西尝竞发新声鄠杜共酬对
三子共擅宏德名五星重瞻井鬼会
最怜胎簪称俊逸犹嘉昌谷绝伦辈
后来宫商频动容天下倾耳待黄钟
援古特立汉京帜纵谈曾标骚赋宗
历下初难离阡陌琅琊晚亦夹元白
哀思一变为楚声秀令千秋堕唐格
遂有光禄起经学同时孝廉推词伯
野卧徵纶久寂寥公车老死空烜赫
未见侯芭前卒业稀闻羊陟过相索
先生游处两公间迥若片云秋在山
兴至不羁红尘色吟成实助白雪颜
遐寄旷揽慎攸托杜陵崆峒非杳廓
郡乘已舒五马骖私田翻较诸生薄
鲍叔仗义多赒给陶公辞荣竟一壑
倾家结客乃徒然闭户摊书聊足乐
予溯渊源遵自出半生零落不具述
惟桑与梓每系怀涧曲云亭增洄潏
咫尺车里尚书庄嶙峋南川太宰坊
侍御直声追贾董中丞古调逼卢王
徒遭兵戈尽散佚况复行役愁苍茫
恒嗟人伦违有道窃幸戚党及中郎
世儒举细遗者洪苛议悠悠挂英雄
群儿畴昔轻韩信刮目谁今识吕蒙
丈夫不早封万户华发可怜敝章句
鼓笳屡沸属国烟丁壮宿沈江湖雾
举帆迟击祖生楫真诰且传宏景注
比岁太白画垂铓中宵欃枪占失度
行穷桃棘敝蟋蟀坐感《蒹葭》繁霜露
梦里犹嬉俎豆家征途暂委诸侯路
恭为所亲歌大耋努力加餐慰迟暮

jì huái yáng tài jìu bái shí xiān shēng
kāi yuán yǐ jiàng nán yǎ zhùi,
wǔ bǎi yú nián běi dì xīng。
bù cáo niè líu zì diē dàng,
líng bào lì xiè hé léng céng。
cǐ shí fēng qì shǒu guān nèi,
hé yuè xì rán tóng xiàng bèi。
zhuàng zǎo hǔ xī cháng jìng fā,
xīn shēng hù dù gòng chóu dùi。
sān zǐ gòng shàn hóng dé míng,
wǔ xīng zhòng zhān jǐng gǔi hùi。
zùi lián tāi zān chēng jùn yì,
yóu jiā chāng gǔ jué lún bèi。
hòu lái gōng shāng pín dòng róng,
tiān xià qīng ěr dài huáng zhōng。
yuán gǔ tè lì hàn jīng zhì,
zòng tán céng biāo sāo fù zōng。
lì xià chū nán lí qiān mò,
láng yé wǎn yì jiā yuán bái。
āi sī yī biàn wèi chǔ shēng,
xìu lìng qiān qīu duò táng gé。
sùi yǒu guāng lù qǐ jīng xué,
tóng shí xiào lián tūi cí bó。
yě wò zhēng lún jǐu jì liáo,
gōng chē lǎo sǐ kōng xuǎn hè。
wèi jiàn hóu bā qián zú yè,
xī wén yáng zhì guò xiāng suǒ。
xiān shēng yóu chù liǎng gōng jiān,
jiǒng ruò piàn yún qīu zài shān。
xīng zhì bù jī hóng chén sè,
yín chéng shí zhù bái xuě yán。
xiá jì kuàng lǎn shèn yōu tuō,
dù líng kōng tóng fēi yǎo kuò。
jùn chéng yǐ shū wǔ mǎ cān,
sī tián fān jiào zhū shēng bó。
bào shū zhàng yì duō zhōu gěi,
táo gōng cí róng jìng yī hè。
qīng jiā jié kè nǎi tú rán,
bì hù tān shū liáo zú lè。
yú sù yuān yuán zūn zì chū,
bàn shēng líng luò bù jù shù。
wéi sāng yǔ zǐ měi xì huái,
jiàn qū yún tíng zēng húi jué。
zhǐ chǐ chē lǐ shàng shū zhuāng,
lín xún nán chuān tài zǎi fāng。
shì yù zhí shēng zhūi jiǎ dǒng,
zhōng chéng gǔ diào bī lú wáng。
tú zāo bīng gē jǐn sàn yì,
kuàng fù xíng yì chóu cāng máng。
héng jiē rén lún wéi yǒu dào,
qiè xìng qī dǎng jí zhōng láng。
shì rú jǔ xì yí zhě hóng,
kē yì yōu yōu guà yīng xióng。
qún ér chóu xī qīng hán xìn,
guā mù shúi jīn shì lv̌ méng。
zhàng fū bù zǎo fēng wàn hù,
huá fā kě lián bì zhāng jù。
gǔ jiā lv̌ fèi shǔ guó yān,
dīng zhuàng sù shěn jiāng hú wù。
jǔ fān chí jí zǔ shēng jí,
zhēn gào qiě chuán hóng jǐng zhù。
bǐ sùi tài bái huà chúi máng,
zhōng xiāo chán qiāng zhān shī dù。
xíng qióng táo jí bì xī shuài,
zuò gǎn 《 jiān jiā 》 fán shuāng lù。
mèng lǐ yóu xī zǔ dòu jiā,
zhēng tú zàn wěi zhū hóu lù。
gōng wèi suǒ qīn gē dà diè,
nǔ lì jiā cān wèi chí mù。

李因笃

李因笃,字子德,一字孔德,号天生,陕西富平东乡(今富平薛镇韩家村)人。生于明崇祯五年(1632年),卒于清康熙三十一年(1692年)。自幼聪敏,博学强记,遍读经史诸子,尤谙经学要旨,精于音韵,长于诗词,诗逼杜甫,兼通音律,崇尚实学,为明清之际的思想家、教育家、音韵学家、诗人。被时人称为不涉仕途的华夏“四布衣”之一。康熙十八年(1679年)荐鸿博授检讨。尝辨秦中碑版极有依据。行、楷书用笔秃率,意近颜真卿。著《古今韵考》《受祺堂诗文集》《瓯钵罗室书画过目考》《增校清朝进士题名碑录》。

Processed in 0.493402 Second , 221 querys.