"两宫敕赐兼鼎鼐" 诗句出自清代诗人李因笃《永明奇后阁谒九莲观音为神宗母孝定李太后恭制长歌》
yǒng míng qí hòu gé yè jǐu lián guān yīn wèi shén zōng mǔ xiào dìng lǐ tài hòu gōng zhì cháng gē
tài xíng xī běi shān běi lái,
zhōng yǒu líng kōng zhī gāo tái。
yuè guà cāng yán lóng hǔ xiào,
yún shēng chì jī fēng léi āi。
qiān sōng wàn sōng lì yǎo tiǎo,
shí bù wǔ bù xíng pái huái。
zòng mù qīng liáng zài xiāo hàn,
kōu yī líng jìu bī péng lái。
jìu líng hòu gé yì rú fēng,
jǐu lián gé zhōng zhān shèng róng。
zhuāng yán jù zú dé wèi yǒu,
cǎo mǎng hé zhī zhēng wèi gōng。
yán shān hū piāo gū yǔ xuě,
jìng yè shí luò cùi wēi zhōng。
qīu sè cāng máng diào yú zhǐ,
xī yáng míng miè huái gù fēng。
shén zōng chúi gǒng wǔ shí zài,
tài hòu zhāi jū duō guāng cǎi。
nèi qǐ cí cháng ēn bù yí,
páng sōu xiàng jiào lì réng dài。
wǔ tái shàn kān jìn jīng fǔ,
liǎng gōng chì sì jiān dǐng nài。
shí yí wù huàn diāo bì wú,
zhuàn lěng hūi fēi zhú cāng hǎi。
chū mén wéi dǔ bái xuě fēi,
jiàn shǔi sōng fēng tīng bù wéi。
pān gōng bào jiàn bēi xiāng xiàng,
hè jià luán qí jǐu wèi gūi。
cǐ chà fān tóng líng guāng zài,
tā nián fǎng fó hún pò yī。
jūn bù jiàn huà bì jīn pū guāng zhào yǎn,
bèi huā yǐn yǐn fā líng jī。
李因笃,字子德,一字孔德,号天生,陕西富平东乡(今富平薛镇韩家村)人。生于明崇祯五年(1632年),卒于清康熙三十一年(1692年)。自幼聪敏,博学强记,遍读经史诸子,尤谙经学要旨,精于音韵,长于诗词,诗逼杜甫,兼通音律,崇尚实学,为明清之际的思想家、教育家、音韵学家、诗人。被时人称为不涉仕途的华夏“四布衣”之一。康熙十八年(1679年)荐鸿博授检讨。尝辨秦中碑版极有依据。行、楷书用笔秃率,意近颜真卿。著《古今韵考》《受祺堂诗文集》《瓯钵罗室书画过目考》《增校清朝进士题名碑录》。