"敏捷洞几先" 诗句出自清代诗人李因笃《陈情后投上家高阳相国》
圣代垂裳日,宗臣秉轴年。
安危殷独倚,作述俨相宣。
国体光凝命,家声协象贤。
先公堂载辟,旧德史争传。
我李贻谟大,生民肇祀虔。
仙源遥溯陇,望族久推燕。
履傍星辰切,膏蒙雨露偏。
沛丰原近汉,韦杜并依天。
奋翮郎山迥,濡毫易水妍。
雅音兼宕激,经术饱腾穿。
制策留深殿,图书赐秘篇。
然藜堪炳阁,发箧似流泉。
屡冠清班采,平登上相躔。
黑头人竞识,黄发卷弥坚。
正色群僚右,和衷独座边。
雍容瞻物表,敏捷洞几先。
左序钟初彻,东方旭未延。
极宸森列仗,阊阖静鸣鞭。
特诏趋承谨,当时应对专。
至尊频造膝,长日数移廛。
渐睹皇威霁,难闻密语悬。
输诚通肺腑,布泽满陬埏。
往聚黔池甲,俄高楚塞烟。
飞输连栈骑,铲障截江船。
骇落狂涛莽,欢来急羽骈。
奔猿宁假木,涸鲋已盈筌。
胜算挥师次,英谋授庙堧。
那须名出己,真少议随肩。
惠洽雕题外,功论汗马前。
珥貂开七叶,端佩领三蝉。
粤徼迟湮垒,滇阴且控弦。
敢求汤沐暇,遑恤鬓丝鲜。
托契孚鱼水,赓歌靖铠鋋。
刚逢戎事肃,早觉聘车联。
小子何能赋,愁吟亦可怜。
总知穷自悔,奚补壮多愆。
夙誉饶虚窃,佥询欻谬然。
苦辞明发驾,终挟远游毡。
势迫违慈母,途歧恋别筵。
雪霜身契阔,河海泪潺湲。
卸橐秋将暮,居亭地屡迁。
炎晖行处猛,夕月几回圆。
抱病仍趋阙,临轩勉受笺。
滥分仓庾米,叨给度支钱。
睿藻虽同及,温纶乃下诠。
爰忘蓬户陋,竟备石渠员。
乞养要无已,孤恩信有焉。
回头双华阻,举目五云连。
所恃萦瓜瓞,还劳芘葛绵。
恭期致尧舜,锡类许矜全。
《陈情后投上家高阳相国》 拼音标注
chén qíng hòu tóu shàng jiā gāo yáng xiāng guó
shèng dài chúi cháng rì,
zōng chén bǐng zhóu nián。
ān wēi yīn dú yǐ,
zuò shù yǎn xiāng xuān。
guó tǐ guāng níng mìng,
jiā shēng xié xiàng xián。
xiān gōng táng zài pì,
jìu dé shǐ zhēng chuán。
wǒ lǐ yí mó dà,
shēng mín zhào sì qián。
xiān yuán yáo sù lǒng,
wàng zú jǐu tūi yàn。
lv̌ bàng xīng chén qiē,
gāo méng yǔ lù piān。
pèi fēng yuán jìn hàn,
wéi dù bìng yī tiān。
fèn hé láng shān jiǒng,
rú háo yì shǔi yán。
yǎ yīn jiān dàng jī,
jīng zhú bǎo téng chuān。
zhì cè líu shēn diàn,
tú shū sì mì piān。
rán lí kān bǐng gé,
fā qiè sì líu quán。
lv̌ guān qīng bān cǎi,
píng dēng shàng xiāng chán。
hēi tóu rén jìng shì,
huáng fā juàn mí jiān。
zhèng sè qún liáo yòu,
hé zhōng dú zuò biān。
yōng róng zhān wù biǎo,
mǐn jié dòng jī xiān。
zuǒ xù zhōng chū chè,
dōng fāng xù wèi yán。
jí chén sēn liè zhàng,
chāng gé jìng míng biān。
tè zhào qū chéng jǐn,
dāng shí yìng dùi zhuān。
zhì zūn pín zào xī,
cháng rì shù yí chán。
jiàn dǔ huáng wēi jì,
nán wén mì yǔ xuán。
shū chéng tōng fèi fǔ,
bù zé mǎn zōu yán。
wǎng jù qián chí jiǎ,
é gāo chǔ sāi yān。
fēi shū lián zhàn qí,
chǎn zhàng jié jiāng chuán。
hài luò kuáng tāo mǎng,
huān lái jí yǔ pián。
bēn yuán níng jiǎ mù,
hé fù yǐ yíng quán。
shèng suàn hūi shī cì,
yīng móu shòu miào ruán。
nà xū míng chū jǐ,
zhēn shǎo yì súi jiān。
hùi qià diāo tí wài,
gōng lùn hàn mǎ qián。
ěr diāo kāi qī yè,
duān pèi lǐng sān chán。
yuè jiào chí yīn lěi,
diān yīn qiě kòng xián。
gǎn qíu tāng mù xiá,
huáng xù bìn sī xiān。
tuō qì fú yú shǔi,
gēng gē jìng kǎi chán。
gāng féng róng shì sù,
zǎo jué pìn chē lián。
xiǎo zǐ hé néng fù,
chóu yín yì kě lián。
zǒng zhī qióng zì hǔi,
xī bǔ zhuàng duō qiān。
sù yù ráo xū qiè,
qiān xún xū mìu rán。
kǔ cí míng fā jià,
zhōng xié yuǎn yóu zhān。
shì pò wéi cí mǔ,
tú qí liàn bié yán。
xuě shuāng shēn qì kuò,
hé hǎi lèi chán yuán。
xiè tuó qīu jiāng mù,
jū tíng dì lv̌ qiān。
yán hūi xíng chù měng,
xī yuè jī húi yuán。
bào bìng réng qū què,
lín xuān miǎn shòu jiān。
làn fēn cāng yǔ mǐ,
tāo gěi dù zhī qián。
rùi zǎo sūi tóng jí,
wēn lún nǎi xià quán。
yuán wàng péng hù lòu,
jìng bèi shí qú yuán。
qǐ yǎng yào wú yǐ,
gū ēn xìn yǒu yān。
húi tóu shuāng huá zǔ,
jǔ mù wǔ yún lián。
suǒ shì yíng guā dié,
huán láo pí gé mián。
gōng qī zhì yáo shùn,
xí lèi xǔ jīn quán。
《陈情后投上家高阳相国》 作者简介
李因笃,字子德,一字孔德,号天生,陕西富平东乡(今富平薛镇韩家村)人。生于明崇祯五年(1632年),卒于清康熙三十一年(1692年)。自幼聪敏,博学强记,遍读经史诸子,尤谙经学要旨,精于音韵,长于诗词,诗逼杜甫,兼通音律,崇尚实学,为明清之际的思想家、教育家、音韵学家、诗人。被时人称为不涉仕途的华夏“四布衣”之一。康熙十八年(1679年)荐鸿博授检讨。尝辨秦中碑版极有依据。行、楷书用笔秃率,意近颜真卿。著《古今韵考》《受祺堂诗文集》《瓯钵罗室书画过目考》《增校清朝进士题名碑录》。