“素志蹉跎失”这段文字出自哪里?

上一句:辞去卧无聊

“素志蹉跎失”出自清代诗人李因笃的诗句: 《长至前二日同右吉翁山陪曹秋岳先生宿雁门关即事四十韵拈玉树凋伤枫树林之句分凋字》

下一句:朱颜积渐凋

"素志蹉跎失" 诗句出自清代诗人李因笃《长至前二日同右吉翁山陪曹秋岳先生宿雁门关即事四十韵拈玉树凋伤枫树林之句分凋字》

cháng zhì qián èr rì tóng yòu jí wēng shān péi cáo qīu yuè xiān shēng sù yàn mén guān jí shì sì shí yùn nián yù shù diāo shāng fēng shù lín zhī jù fēn diāo zì
shǐ zhě gūi jīng jìn,
yún zhōu qù lù yáo。
bù jiān zhōu lì mǎ,
guān xià huǎn xīng yáo。
zhé jiǎn jù xiāng jí,
pī qíu gè jiàn zhāo。
jiā rén méng sù qì,
shèng yǒu dé lián biāo。
yě hé gū xī shǔi,
fēng shēn dí àn qiáo。
huāng pí yī zhàn fá,
wǎn jǐng mèi yú qiáo。
jiàn cù shuāng yá dǐ,
píng lín wàn rèn biāo。
yáng cháng pán zǐ sāi,
hú luǎn chā qīng xiāo。
rì mù bīng shuāng jī,
nián fēng fú là diào。
rén jiā líu shù lěi,
gōng zhàng shè shān jiāo。
xī bié hán wēn lvè,
āi shí bǐ xīng ráo。
ān wēi níng yì xiǎng,
jià yù bù tóng tiáo。
tiān juàn chúi xī gù,
mín shēng tuō dà liáo。
fān yí kāi fǔ jié,
zhǐ shù shì zhōng diāo。
diàn guó xī fāng ǎi,
jiāng yún jìng jì liáo。
lún cái xuān cǐ dì,
shòu yuè yì xiān zhāo。
shǔi hàn fēn yóu zuó,
bīng gē yù wèi xiāo。
miào mó duō cǎn dàn,
gōng děng shàng fēng biāo。
shì qǐ hé zhōng dé,
ēn jiāng shǐ guò yào。
yú qíng wéi tǎn tǎn,
wù lùn fù xiāo xiāo。
bàn bì gōng shúi jìu,
zhū qiāng xìn zì tiāo。
qí lián yóu jǔ huǒ,
hàn hǎi wèi tōng cháo。
zhì huà tóng yuán mù,
chéng chú bǐ mèng jiāo。
bó yán qín 《 sì tiě 》,
yí hèn hàn piào yáo。
fǔ jī huái nán jǐn,
gèng duān kè zhòng yāo。
hú shāng yí duǎn tà,
qǐ jǐ zhuàng hán xiāo。
dì ài zhān xíng qí,
shān gāo xiǎng lì qiáo。
wén shī jīn yuè jué,
jiè cǎo chū jiāng yáo。
jìng jué wēi xūn zhuǎn,
pín tiān huà zhú shāo。
zùi lái yín bù cì,
cí qù wò wú liáo。
sù zhì cuō tuó shī,
zhū yán jī jiàn diāo。
kōng yú cān jú rǔi,
hǔi bù xué sōng qiáo。
yǐ rèn diān máo huàn,
huáng lùn bì ròu xiāo。
yì fāng gān huò fú,
wú dào zǒng píng piāo。
gé wū fēn qí gǔ,
kāi chuāng bī dǒu sháo。
jiàn ér cūn wài sù,
jī hǔ yè shēn jiāo。
bēn lù húi cháng yù,
hé xī jìn liǎo xiāo。
lín qí chóu yǎn jiǎn,
hòu yuē dài qīng sháo。
zhí shǒu chén guāng fā,
dēng chē zòu xuě piāo。
tā nián fán tài shǐ,
yǒng jì yàn mén zhāo。

李因笃

李因笃,字子德,一字孔德,号天生,陕西富平东乡(今富平薛镇韩家村)人。生于明崇祯五年(1632年),卒于清康熙三十一年(1692年)。自幼聪敏,博学强记,遍读经史诸子,尤谙经学要旨,精于音韵,长于诗词,诗逼杜甫,兼通音律,崇尚实学,为明清之际的思想家、教育家、音韵学家、诗人。被时人称为不涉仕途的华夏“四布衣”之一。康熙十八年(1679年)荐鸿博授检讨。尝辨秦中碑版极有依据。行、楷书用笔秃率,意近颜真卿。著《古今韵考》《受祺堂诗文集》《瓯钵罗室书画过目考》《增校清朝进士题名碑录》。

Processed in 0.090852 Second , 221 querys.