"我来红日下山阿" 诗句出自明代诗人李孙宸《宿飞云顶放歌》
绝巘邈无伦,罡风通上界。
仙家鸡犬隔尘寰,物外烟霞开罨画。
我来红日下山阿,千山万山发光怪。
俯视长虹百道奔,峰峦四百如儿孙。
金光玉乳相闪烁,一一倒景射天门。
神怪搜穷耳目换,耸身大诧天地昏。
尘中讵肯轻回首,苍苍之色如可扪。
奇石堪帏草堪席,余亦意尽聊偃息。
别有神游非梦游,子期鲍靓如相识。
问子何事闹仙都,踏破飞云纷五色。
稚川仙后谁复来,将子白日能生翼。
余谢身前本列真,谪向人间几度春。
朝簪虽贵非所适,愿返三清礼玉宸。
凭君指点来时路,相逢云水亦前因。
二真闻词颔而许,一笑解颜重致语。
之子无忘旧本根,花落水流终有处。
再向阎浮了世缘,清浅蓬莱终待汝。
觉后相疑思未安,复惊海日涌红澜。
山腰四望犹昏黑,下界三更更未阑。
因知俗骨予未了,山鹤一声天渐晓。
强寻旧路再下山,赢得烟云衣袂绕。
《宿飞云顶放歌》 拼音标注
sù fēi yún dǐng fàng gē
jué yǎn miǎo wú lún,
gāng fēng tōng shàng jiè。
xiān jiā jī quǎn gé chén huán,
wù wài yān xiá kāi yǎn huà。
wǒ lái hóng rì xià shān ā,
qiān shān wàn shān fā guāng guài。
fǔ shì cháng hóng bǎi dào bēn,
fēng luán sì bǎi rú ér sūn。
jīn guāng yù rǔ xiāng shǎn shuò,
yī yī dǎo jǐng shè tiān mén。
shén guài sōu qióng ěr mù huàn,
sǒng shēn dà chà tiān dì hūn。
chén zhōng jù kěn qīng húi shǒu,
cāng cāng zhī sè rú kě mén。
qí shí kān wéi cǎo kān xí,
yú yì yì jǐn liáo yǎn xī。
bié yǒu shén yóu fēi mèng yóu,
zǐ qī bào jìng rú xiāng shì。
wèn zǐ hé shì nào xiān dū,
tà pò fēi yún fēn wǔ sè。
zhì chuān xiān hòu shúi fù lái,
jiāng zǐ bái rì néng shēng yì。
yú xiè shēn qián běn liè zhēn,
zhé xiàng rén jiān jī dù chūn。
zhāo zān sūi gùi fēi suǒ shì,
yuàn fǎn sān qīng lǐ yù chén。
píng jūn zhǐ diǎn lái shí lù,
xiāng féng yún shǔi yì qián yīn。
èr zhēn wén cí hàn ér xǔ,
yī xiào jiě yán zhòng zhì yǔ。
zhī zǐ wú wàng jìu běn gēn,
huā luò shǔi líu zhōng yǒu chù。
zài xiàng yán fú le shì yuán,
qīng qiǎn péng lái zhōng dài rǔ。
jué hòu xiāng yí sī wèi ān,
fù liáng hǎi rì yǒng hóng lán。
shān yāo sì wàng yóu hūn hēi,
xià jiè sān gèng gèng wèi lán。
yīn zhī sú gǔ yú wèi le,
shān hè yī shēng tiān jiàn xiǎo。
qiáng xún jìu lù zài xià shān,
yíng dé yān yún yī mèi rào。
《宿飞云顶放歌》 作者简介