"山灵剥面谁为怜" 诗句出自明代诗人黎遂球《戏咏端州石砚放言》
我闻自昔盘古既开乾坤异,爰以轻清为天重浊为地。
惟有磊磊落落之石质重而韵清,在乎山水之间各安置。
奈何天无石,肆有触之崩而柱折。
有女娲取而炼以补之,所馀者青玄赤白皆分别。
迨夫百千万年,有祖龙骑之向东,而端州之石亶称奇绝。
此石当时既补天,至今天色尚依然。
云胡得此以为砚,我想女娲岂难煮而燥之,乃听其益笔发墨呵气则泉。
吁嗟乎,女娲何不悟补天之微理,惜也此彼不知此。
粤自苍颉作书混沌凿,伏义八卦聊为尔。
而乃上典谟,下风史。
民伪兹,圣人死。
东家老儒炼六经以补之,而大儒曰仁,小儒曰理。
岂若太古三民,不相往来而已。
祖龙焚书亦似矣,而何复有管城子。
管城子,舍此石而不可得。
又千百年,而山之混沌是与人而俱蚀。
八分变体点画便,遂使君子小人交相美其文墨。
尔来文妖墨祟皆绝奇。
家家书,人人诗。
宝此一片石,而矻矻然仰天而思。
镂心刻骨,以裂此浑浑之元气。
吁嗟乎,我欲补之,而几夜可补也。
我欲毁此石以补之,夫谁解其意者。
我闻石之精,与三皇五帝在天之灵而俱愁。
夫何寸裂我石,而圣人之糟粕,尽以供伪儒之摹写。
岂不闻当尧之时水逆行,泛滥于天下使禹治之。
巨灵一擘,水皆东泻。
夫石可擘,则亦可取而为砚。
禹若曰,余知其然。
肆任土作贡,惟有怪石浮磬,与筱簜竹箭。
无毛颖管,无砚田片。
何意于今数千年,山灵剥面谁为怜。
我今一片大于拳,取而怀之袖中。
是亦伪儒之流也。
安得圣人尽驱此衣冠之盗,置之标枝野鹿之田。
使之思悠悠,腹便便。
礼仪三百,威仪三千,还之未始有始之前。
谁为福始,谁为祸先。
无表无得,日出而作,日入而眠。
我亦投此石于众人,众人不受,投彼女娲,女祸亦不必以供其补天。
夫何使我与文妖墨祟争此一片石,不耕获不菑畬,惟蠡测夫脉望之残编。
《戏咏端州石砚放言》 拼音标注
xì yǒng duān zhōu shí yàn fàng yán
wǒ wén zì xī pán gǔ jì kāi gān kūn yì,
yuán yǐ qīng qīng wèi tiān zhòng zhuó wèi dì。
wéi yǒu lěi lěi luò luò zhī shí zhí zhòng ér yùn qīng,
zài hū shān shǔi zhī jiān gè ān zhì。
nài hé tiān wú shí,
sì yǒu hóng zhī bēng ér zhù zhé。
yǒu nv̌ wā qǔ ér liàn yǐ bǔ zhī,
suǒ yú zhě qīng xuán chì bái jiē fēn bié。
dài fū bǎi qiān wàn nián,
yǒu zǔ lóng qí zhī xiàng dōng,
ér duān zhōu zhī shí dǎn chēng qí jué。
cǐ shí dāng shí jì bǔ tiān,
zhì jīn tiān sè shàng yī rán。
yún hú dé cǐ yǐ wèi yàn,
wǒ xiǎng nv̌ wā qǐ nán zhǔ ér zào zhī,
nǎi tīng qí yì bǐ fā mò hē qì zé quán。
xū jiē hū,
nv̌ wā hé bù wù bǔ tiān zhī wēi lǐ,
xī yě cǐ bǐ bù zhī cǐ。
yuè zì cāng jié zuò shū hùn dùn záo,
fú yì bā guà liáo wèi ěr。
ér nǎi shàng diǎn mó,
xià fēng shǐ。
mín wěi zī,
shèng rén sǐ。
dōng jiā lǎo rú liàn lìu jīng yǐ bǔ zhī,
ér dà rú yuē rén,
xiǎo rú yuē lǐ。
qǐ ruò tài gǔ sān mín,
bù xiāng wǎng lái ér yǐ。
zǔ lóng fén shū yì sì yǐ,
ér hé fù yǒu guǎn chéng zǐ。
guǎn chéng zǐ,
shè cǐ shí ér bù kě dé。
yòu qiān bǎi nián,
ér shān zhī hùn dùn shì yǔ rén ér jù shí。
bā fēn biàn tǐ diǎn huà biàn,
sùi shǐ jūn zǐ xiǎo rén jiāo xiāng měi qí wén mò。
ěr lái wén yāo mò sùi jiē jué qí。
jiā jiā shū,
rén rén shī。
bǎo cǐ yī piàn shí,
ér kù kù rán yǎng tiān ér sī。
lòu xīn kè gǔ,
yǐ liè cǐ hún hún zhī yuán qì。
xū jiē hū,
wǒ yù bǔ zhī,
ér jī yè kě bǔ yě。
wǒ yù hǔi cǐ shí yǐ bǔ zhī,
fū shúi jiě qí yì zhě。
wǒ wén shí zhī jīng,
yǔ sān huáng wǔ dì zài tiān zhī líng ér jù chóu。
fū hé cùn liè wǒ shí,
ér shèng rén zhī zāo pò,
jǐn yǐ gōng wěi rú zhī mó xiě。
qǐ bù wén dāng yáo zhī shí shǔi nì xíng,
fàn làn yú tiān xià shǐ yǔ zhì zhī。
jù líng yī bò,
shǔi jiē dōng xiè。
fū shí kě bò,
zé yì kě qǔ ér wèi yàn。
yǔ ruò yuē,
yú zhī qí rán。
sì rèn tǔ zuò gòng,
wéi yǒu guài shí fú qìng,
yǔ xiǎo dàng zhú jiàn。
wú máo yǐng guǎn,
wú yàn tián piàn。
hé yì yú jīn shù qiān nián,
shān líng bō miàn shúi wèi lián。
wǒ jīn yī piàn dà yú quán,
qǔ ér huái zhī xìu zhōng。
shì yì wěi rú zhī líu yě。
ān dé shèng rén jǐn qū cǐ yī guān zhī dào,
zhì zhī biāo zhī yě lù zhī tián。
shǐ zhī sī yōu yōu,
fù biàn biàn。
lǐ yí sān bǎi,
wēi yí sān qiān,
huán zhī wèi shǐ yǒu shǐ zhī qián。
shúi wèi fú shǐ,
shúi wèi huò xiān。
wú biǎo wú dé,
rì chū ér zuò,
rì rù ér mián。
wǒ yì tóu cǐ shí yú zhòng rén,
zhòng rén bù shòu,
tóu bǐ nv̌ wā,
nv̌ huò yì bù bì yǐ gōng qí bǔ tiān。
fū hé shǐ wǒ yǔ wén yāo mò sùi zhēng cǐ yī piàn shí,
bù gēng huò bù zī yú,
wéi lǐ cè fū mài wàng zhī cán biān。
《戏咏端州石砚放言》 作者简介
(?—1646)广东番禺人,字美周。天启七年举人。再应会试不第。善诗、古文,工画山水。崇祯中,陈子壮荐遂球为经济名儒,以母老不赴。明亡,方应陈子壮荐,为南明隆武朝,兵部职方司主事,提督广东兵援赣州,城破殉难。谥忠悯。有《莲须阁诗文集》。