《武太常贞母太常是遗腹子》 拼音标注
wǔ tài cháng zhēn mǔ tài cháng shì yí fù zǐ
lìng zǐ qīng biāo lǐng tài cháng,
chí héng dōng shěng jìu wèi láng。
cái yīn zǎo jìng zhī qīu shǔi,
tāi běn míng zhū chǎn yè guāng。
tiān shàng jīng qí xuán rì yuè,
rén jiān zhú bó yìng bīng shuāng。
sūi rán yàn zhào duō qí shì,
yǐ ràng gāo fēng zài běi táng。
《武太常贞母太常是遗腹子》 作者简介
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。