"赖是龙蛇先自起" 诗句出自明代诗人李攀龙《汪中丞台火救者独以剑出弹铗而歌和以相吊》
wāng zhōng chéng tái huǒ jìu zhě dú yǐ jiàn chū dàn jiá ér gē hé yǐ xiāng diào
zhōng chéng tái huǒ zhào mǐn fāng,
kè yǒu qiān jīn jiàn fāng zhuāng。
lài shì lóng shé xiān zì qǐ,
hū rán fēng yǔ wèi shēn cáng。
táo xíng yí rù yán jīn shǔi,
yàn yǐng yóu hán běi dǒu guāng。
bào guó piàn xīn huán dú zài,
yú kàn lín jiǎ dòng bīng shuāng。
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。