"何来二子在孤城" 诗句出自明代诗人李攀龙《郡斋同元美赋得明字》
《郡斋同元美赋得明字》 拼音标注
jùn zhāi tóng yuán měi fù dé míng zì
luò rì qiān shān duǎn fā míng,
xiāo tiáo zhuǎn jiàn gù rén qíng。
shí wēi xiǎo jùn zhēng qíu shǎo,
qīu dào gāo zhāi wò lǐ qīng。
qǐ wèi wén zhāng fáng yù hé,
shēn zhī yǎn jiǎn fù píng shēng。
lùn xīn dùi wǒ bēi zhōng wù,
wò shǒu kàn tā shì shàng míng。
sùi shǐ fú yún chóu dà lù,
hé lái èr zǐ zài gū chéng。
fēng chén rú cǐ réng wèi shǒu,
kùi ěr xīn shī mǎn dì jīng。
《郡斋同元美赋得明字》 作者简介
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。