"乍开乍合" 诗句出自明代诗人李攀龙《铙歌 其八 上陵》
《铙歌 其八 上陵》 拼音标注
náo gē qí bā shàng líng
shàng líng yì chéng měi,
xià jīn yǐ shàng yáng。
wèn kè cóng hé lái,
zì yán shǔi zhōng yāng。
jì hé wèi jūn yī,
fú róng wèi jūn cháng。
mù lán wèi jūn pèi,
jiāng lí jiān dù héng。
tóng chí zhī zhī yǐ jǐu jīng,
guāng huá zhú tiān pī jīn yīng。
fèng huáng zhī jí,
zhà kāi zhà hé,
fēi lǎn shàng lín,
céng bù zhī rì yuè míng。
chì chì zhī hóng,
wēng zá xiāng súi。
bái yàn hé wèi wèi,
yún wèi chē,
fēng wèi mǎ。
yóu chāng gé,
shǒu yè zhě。
wǔ sè lù,
hé ní ní。
nǎi zài xiān rén jīn zhǎng zhōng,
níng rú gāo,
měi rú yí。
yuàn fèng wǒ zhǔ yǐn,
yán nián wàn sùi qī。
《铙歌 其八 上陵》 作者简介
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。