"挠以留犁径路刀" 诗句出自明代诗人李攀龙《铙歌 其十七 远如期》
《铙歌 其十七 远如期》 拼音标注
náo gē qí shí qī yuǎn rú qī
yuǎn rú qī,
yí sì hǎi。
huáng dì rì yuè suǒ zhì,
yǒu gān lù sān zài。
dān yú zì gūi dà jiā yǐ wàn rén,
jī shǒu bì xià běi fán chén。
zuǒ yòu xián wáng fèng guó zhēn,
yè zhě lìng yǐn zhī xiāng diàn chén。
tuó tuó lā tà,
jìu yǔ méng róng。
lào jǐu nǎi shì è shì zhī suǒ yǐn,
kuài tí shēng zì yú wú zhōng。
jiāng jìn jǐu,
gù qí háo,
náo yǐ líu lí jìng lù dāo。
hé yòng sì zhī,
huáng jīn xī pí,
chì tí jǐn páo。
fú fú jū zé,
céng bù zhī tiān zǐ shén líng。
cóng jīn yǐ wǎng,
dàn jū guāng lù sāi xià bù yuàn gūi tíng。
《铙歌 其十七 远如期》 作者简介
李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。