“茫茫天地终何情”这段文字出自哪里?

上一句:语罢空林转萧瑟

“茫茫天地终何情”出自明代诗人李攀龙的诗句: 《代香山寺老僧答》

下一句:老僧何处来迎客

dài xiāng shān sì lǎo sēng dá
lǎo sēng hé chù lái yíng kè,
shēn wú jiā shā zú wú xì。
sūi yǒu dì zǐ jīn líu lí,
dú xiàng kōng shān zhǒng má mài。
xiān shí cháng zhě bù huáng jīn,
dà shī shuō fǎ rú lái xí。
fú tú zhōng xiāo tiān lè xià,
shàn tái yǔ huā zuò yíng chǐ。
gòng dào dāng zhāo shǎo yóu xìng,
wéi cǐ zhī yuán yǒu ēn zé。
cǎi zhàng qíng lián yīng wǔ lín,
gōng é wǎn bàng chán chú shí。
shì cóng qíu kàn bèi yè biān,
fén xiāng zài bài kāi lín bì。
wǒ wǎng néng yán xī yù wén,
zhū hán wèi qǔ huá yán yì。
zì fù xuán dēng xiāng lú fēng,
jūn qí wèn là tíng zhōng bǎi。
hé céng mǎ rào zhāo tí míng,
wèi jiàn shā mén chù sì bīng。
tū jué gōng rán chí chì xiàn,
hú wài qīu fēng jiā chūi shēng。
yóu yí qióng gǔ qǐ jù zhì,
yǐ wén yě kū shī zòng héng。
guǒ chuàng bèi xiě cuàn zhēn jí,
wèn zhī bù dá cǎn qiě liáng。
xū yú mǎ tuó bì líng hè,
sān qí wǔ qí huàn cháng yīng。
pēng gōng běi líng yǐn nán jiàn,
jiāo qì zhí yù líng chán qiāng。
yī qí cháng qū bǎi hàn rén,
yī rén cháng lián èr qí xíng。
fān shēn yǎng shè fú sī luò,
shù máo zòng huǒ shāo zhū méng。
qǐ wú zhuō xí chī qí bèi,
fó lì bù yòu rén xīn qīng。
xī táng běi qīu yuán yè è,
sì qián huāng zhǒng sùi zhēng róng。
yì shì guān jūn rù yuán jí,
xiōng nú yáng qù gūi qí yíng。
pú fú jiàn cóng cǎo mǎng chū,
zhòu fú yè zǒu tóng hú shēng。
yī bō dàng jǐn wēi qū zài,
xìng mìng zhēn rú fēi niǎo qīng。
zhàng rén qǐ yuàn wén sāng luàn,
shén zhōu qǐ yí yǒu zhàn zhēng。
gù rén gèng yāo zhù lú yuè,
wàn chéng chúi yī yòu běi píng。
yàn zhōng qí jìu jì shū shuō,
zǎo wǎn dān yú hé yì chéng。
yǔ bà kōng lín zhuǎn xiāo sè,
máng máng tiān dì zhōng hé qíng。

李攀龙

  李攀龙(1514—1570)字于鳞,号沧溟,汉族,历城(今山东济南)人。明代著名文学家。继“前七子”之后,与谢榛、王世贞等倡导文学复古运动,为“后七子”的领袖人物,被尊为“宗工巨匠”。主盟文坛20余年,其影响及于清初。

Processed in 0.383804 Second , 221 querys.