"北风号外野" 诗句出自明代诗人李梦阳《离愤五首正德戊辰年五月作是时阉瑾知劾章出我手矫旨收诣诏狱 其三》
lí fèn wǔ shǒu zhèng dé wù chén nián wǔ yuè zuò shì shí yān jǐn zhī hé zhāng chū wǒ shǒu jiǎo zhǐ shōu yì zhào yù qí sān
běi fēng hào wài yě,
wǔ yuè zhī tiān hán。
hǎi shǔi zhòu yè fān,
nán shān shí làn làn。
zhàng fū qīng fù sǐ,
fù nv̌ duō yōu huàn。
zhōng yán tǔ bù yì,
fǔ yīng dàn cháng tàn。
yǒng yè bù zhōng tíng,
běi dǒu hé lán gān。
liè wǒ hóng luō qún,
wèi jūn bèi chén cān。
chē dòng bù kě líu,
zhù lì lèi wán lán。
yuàn wèi yún zhōng yì,
zǔ jué shāng fèi gān。
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。