"迫路无停辕" 诗句出自明代诗人李梦阳《余怀百门山水尚矣颇有移家之志交春气熙忻焉独往述情遣抱四咏遂成示同好数子 其一》
yú huái bǎi mén shān shǔi shàng yǐ pǒ yǒu yí jiā zhī zhì jiāo chūn qì xī xīn yān dú wǎng shù qíng qiǎn bào sì yǒng sùi chéng shì tóng hǎo shù zǐ qí yī
lǔ lián dǎo dōng hǎi,
jiè zǐ táo xī shān。
fāng zhōu xìn chāo yuè,
yán jìng ān kě pān。
yáng liè yóu mǐ chéng,
zhì jīn tú jiē tàn。
yī yú bǐng zhuó nè,
bó yóu jí zī nián。
jí tuān yǒu bēn fú,
pò lù wú tíng yuán。
cǎn cǎn cāng líu yuè,
qī qī shā sāi yān。
tú qīn jìng zhě yì,
wèi sùi tóng páo yán。
ǒu gēng mù páng gōng,
shí qī jǐng jiāo xiān。
mén zhōng liàng yǒu chí,
gù sì jìng shúi xuān。
fù lái gǎn fāng jì,
jiě zuò yōu gèng qiān。
yì xīn èr shí zài,
shǐ bié jīn mén huán。
jī kē xiè rén tú,
pǒ yǔ shū dùn biàn。
juàn zī qīu yuán róng,
qǐ měi cháng miáo piān。
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。