xiōng yǐ xī táng luò chéng gài chàng rán yǒu niàn yú èr qīn yú xīn jiāo tòng sòng yì zhūi dé yuán chéng zī yǒng yān
jiǎo jiǎo jiāng dū xiāng,
qī liáng chǔ mù shēng。
jiā pín wú lì yè,
dào dà bù qíu míng。
pò zèng cháng zhū wǎng,
kōng chú rèn niǎo xíng。
kěn táng xiōng bù tiǎn,
yìng wèi jǐu yuán qíng。
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。