yuè huái zhī xià yǔ chéng shēng tán yì niàn qí xià yóu zì qù sùi qí yī
yuè chū huái chū dìng,
fēng wēi yǐng shàng yáo。
niàn lí réng shì xià,
pàn zuò hū fēn xiāo。
xīng dǒu lái tiān jìn,
chén shā qù lù yáo。
bié qíng jiān wàng yǔ,
bái shǒu yè pín qiáo。
李梦阳(1472-1530),字献吉,号空同,汉族,庆阳府安化县(今甘肃省庆城县)人,迁居开封,工书法,得颜真卿笔法,精于古文词,提倡“文必秦汉,诗必盛唐”,强调复古,《自书诗》师法颜真卿,结体方整严谨,不拘泥规矩法度,学卷气浓厚。明代中期文学家,复古派前七子的领袖人物。