"鄱阳富学徒" 诗句出自唐代诗人卢纶《纶与吉侍郎中孚司空郎中曙苗员外发崔补阙峒…侯仓曹钊》
禀命孤且贱,少为病所婴。
八岁始读书,四方遂有兵。
童心岁不羁,此去负平生。
是月胡入洛,明年天陨星。
夜行登灞陵,惝恍靡所征。
云海一翻荡,鱼龙俱不宁。
因浮襄江流,远寄鄱阳城。
鄱阳富学徒,诮我戆无营。
谕以诗礼义,勖随宾荐名。
舟车更滞留,水陆互阴晴。
晓望怯云阵,夜愁惊鹤声。
凄凄指宋郊,浩浩入秦京。
沴气既风散,皇威如日明。
方逢粟比金,未识公与卿。
十上不可待,三年竟无成。
偶为达者知,扬我于王廷。
素志且不立,青袍徒见萦。
昏孱夙自保,静躁本殊形。
始趋甘棠阴,旋遇密人迎。
考实绩无取,责能才固轻。
新丰古离宫,宫树锁云扃。
中复莅兹邑,往惟曾所经。
缭垣何逶迤,水殿亦峥嵘。
夜雨滴金砌,阴风吹玉楹。
官曹虽检率,国步日夷平。
命蹇固安分,祸来非有萌。
因逢骇浪飘,几落无辜刑。
巍巍登坛臣,独正天柱倾。
悄悄失途子,分将秋草并。
百年甘守素,一顾乃拾青。
相逢十月交,众卉飘已零。
感旧谅戚戚,问孤恳茕茕。
侍郎文章宗,杰出淮楚灵。
掌赋若吹籁,司言如建瓴。
郎中善馀庆,雅韵与琴清。
郁郁松带雪,萧萧鸿入冥。
员外真贵儒,弱冠被华缨。
月香飘桂实,乳溜滴琼英。
补阙思冲融,巾拂艺亦精。
彩蝶戏芳圃,瑞云凝翠屏。
拾遗兴难侔,逸调旷无程。
九酝贮弥洁,三花寒转馨。
校书才智雄,举世一娉婷。
赌墅鬼神变,属词鸾凤惊。
差肩曳长裾,总辔奉和铃。
共赋瑶台雪,同观金谷筝。
倚天方比剑,沈井忽如瓶。
神昧不可问,天高莫尔听。
君持玉盘珠,泻我怀袖盈。
读罢涕交颐,愿言跻百龄。
lún yǔ jí shì láng zhōng fú sī kōng láng zhōng shù miáo yuán wài fā cūi bǔ què tóng … hóu cāng cáo zhāo
bǐng mìng gū qiě jiàn,
shǎo wèi bìng suǒ yīng。
bā sùi shǐ dú shū,
sì fāng sùi yǒu bīng。
tóng xīn sùi bù jī,
cǐ qù fù píng shēng。
shì yuè hú rù luò,
míng nián tiān yǔn xīng。
yè xíng dēng bà líng,
chǎng huǎng mǐ suǒ zhēng。
yún hǎi yī fān dàng,
yú lóng jù bù níng。
yīn fú xiāng jiāng líu,
yuǎn jì pó yáng chéng。
pó yáng fù xué tú,
qiào wǒ gàng wú yíng。
yù yǐ shī lǐ yì,
xù súi bīn jiàn míng。
zhōu chē gèng zhì líu,
shǔi lù hù yīn qíng。
xiǎo wàng qiè yún zhèn,
yè chóu liáng hè shēng。
qī qī zhǐ sòng jiāo,
hào hào rù qín jīng。
lì qì jì fēng sàn,
huáng wēi rú rì míng。
fāng féng sù bǐ jīn,
wèi shì gōng yǔ qīng。
shí shàng bù kě dài,
sān nián jìng wú chéng。
ǒu wèi dá zhě zhī,
yáng wǒ yú wáng tíng。
sù zhì qiě bù lì,
qīng páo tú jiàn yíng。
hūn chán sù zì bǎo,
jìng zào běn shū xíng。
shǐ qū gān táng yīn,
xuán yù mì rén yíng。
kǎo shí jī wú qǔ,
zé néng cái gù qīng。
xīn fēng gǔ lí gōng,
gōng shù suǒ yún jiōng。
zhōng fù lì zī yì,
wǎng wéi céng suǒ jīng。
liáo yuán hé wēi yǐ,
shǔi diàn yì zhēng róng。
yè yǔ dī jīn qì,
yīn fēng chūi yù yíng。
guān cáo sūi jiǎn lv̀,
guó bù rì yí píng。
mìng jiǎn gù ān fēn,
huò lái fēi yǒu méng。
yīn féng hài làng piāo,
jī luò wú gū xíng。
wēi wēi dēng tán chén,
dú zhèng tiān zhù qīng。
qiǎo qiǎo shī tú zǐ,
fēn jiāng qīu cǎo bìng。
bǎi nián gān shǒu sù,
yī gù nǎi shí qīng。
xiāng féng shí yuè jiāo,
zhòng hùi piāo yǐ líng。
gǎn jìu liàng qī qī,
wèn gū kěn qióng qióng。
shì láng wén zhāng zōng,
jié chū huái chǔ líng。
zhǎng fù ruò chūi lài,
sī yán rú jiàn líng。
láng zhōng shàn yú qìng,
yǎ yùn yǔ qín qīng。
yù yù sōng dài xuě,
xiāo xiāo hóng rù míng。
yuán wài zhēn gùi rú,
ruò guān bèi huá yīng。
yuè xiāng piāo gùi shí,
rǔ līu dī qióng yīng。
bǔ què sī chōng róng,
jīn fú yì yì jīng。
cǎi dié xì fāng pǔ,
rùi yún níng cùi píng。
shí yí xīng nán móu,
yì diào kuàng wú chéng。
jǐu yùn zhǔ mí jié,
sān huā hán zhuǎn xīn。
xiào shū cái zhì xióng,
jǔ shì yī pīng tíng。
dǔ shù gǔi shén biàn,
shǔ cí luán fèng liáng。
chà jiān yè cháng jū,
zǒng pèi fèng hé líng。
gòng fù yáo tái xuě,
tóng guān jīn gǔ zhēng。
yǐ tiān fāng bǐ jiàn,
shěn jǐng hū rú píng。
shén mèi bù kě wèn,
tiān gāo mò ěr tīng。
jūn chí yù pán zhū,
xiè wǒ huái xìu yíng。
dú bà tì jiāo yí,
yuàn yán jī bǎi líng。
卢纶(739年—799年),字允言,河中蒲州(今山西永济县)人。唐代诗人,大历十才子之一。唐玄宗天宝末年举进士,遇乱不第;唐代宗朝又应举, 屡试不第。大历六年,经宰相元载举荐,授阌乡尉;后由宰相王缙荐为集贤学士,秘书省校书郎,升监察御史。出为陕州户曹、河南密县令。之后元载、王缙获罪,遭到牵连。唐德宗朝,复为昭应县令,出任河中元帅浑瑊府判官,官至检校户部郎中。不久去世。著有《卢户部诗集》。