"欲话吹箫明月夜" 诗句出自明代诗人李流芳《丰干得孟阳广陵归讯兼闻淑士从白下奉使南还率尔有作》
fēng gān dé mèng yáng guǎng líng gūi xùn jiān wén shú shì cóng bái xià fèng shǐ nán huán lv̀ ěr yǒu zuò
wéi yáng gūi kè chǐ shū lái,
bái xià xiān láng qiān qí húi。
yù huà chūi xiāo míng yuè yè,
huán sī luò mù yǔ huā tái。
xīn shī diǎn jiǎn zūn qián chū,
mì jiǎn cóng róng zhú xià kāi。
cán là guò jūn néng jī rì,
guān shān líu zhì shǐ rén āi。
李流芳(1575~1629)明代诗人、书画家。字长蘅,一字茂宰,号檀园、香海、古怀堂、沧庵,晚号慎娱居士、六浮道人。歙县(今属安徽)人,侨居嘉定(今属上海市)。三十二岁中举人,后绝意仕途。诗文多写景酬赠之作,风格清新自然。与唐时升、娄坚、程嘉燧合称“嘉定四先生”。擅画山水,学吴镇、黄公望,峻爽流畅,为“画中九友”之一。亦工书法。